VĂN TẾ TẶC HỒ
Lê Minh Khôi Nhớ linh xưa: Nứt mắt chốn Làng Sen (1) Chôn nhau nơi xứ Nghệ (2)Cha cũng tên ghi Phó Bảng (3), tưởng rằng con nhà tông không giống cánh cũng giống lông Mẹ cũng con Đồ nọ Đồ kia (4) chắc lộn kiếp mới nảy sinh phường lưu manh khuyển phệ Lúc nhỏ thông minh hơn ngườiLớn lên sao ngu như thếHăm hai tuổi bôn ba trời Âu Mỹ, những mong là tìm học được cái tốt cái hayMấy chục năm bàn độc đất Thăng Long, té ra chỉ biết giở trò ác ôn tác tệ Sách Mác, Lê ba chữ lăng nhăng (5)Trò bá đạo học đòi Lý, Vệ (6)Bu chung quanh:THẮNG, DUẪN, CHINH, ĐỒNG, HÒAN, GIÁP: toàn một bầy mặt người dạ thú không óc không tim (7)Bợ phía dưới:THI, THANH, HỮU, CẬN, PHƯỚC, THÔNG: rặt một lũ gác cửa bưng bô che dù đội ghế (8) Nay bợ đít bố SÍT râu xồmMai ôm giò cha MAO bụng phệNhìn khắp mặt lũ Trung Ương Đảng, đứa nào ngon cũng chưa qua hết sách lớp mườiNgó kỹ Bộ Chính Chị Chính Em, ngu như chó lại dám xưng đỉnh cao trí tuệ Bụng dạ lưu manh tàn ác rắn độc sài lang Miệng lưởi thơn thớt ngọt ngào nghĩa nhân tử tế Lãnh đạo dân bằng xảo kế lọc lừa Cai trị nước dùng mưu mô xảo kế Gạt gẫm từ đứa bé thơ vô tội bỏ học bỏ hành, bắt đi lượm rác, đặt bày ra kiện tướng thi đua Lừa đảo cả chị gánh phân đổ thùnglàm đêm làm ngày, bóc lột sức người, lại dám nói dựng xây kinh tếTù công an đày đọa dân lànhTrại cải tạo hại người cô thế Đảng vì nước hy sinh lãnh đạo: “Đầy Tớ Dân” ngồi trên cao năm ngón chỉ tayDân còng lưng lao động vinh quang; “Chủ Tập Thể” nên chỉ còn trên răng dưới dếRa xứ người khúm na khúm núm như chó cụp taiỞ trong nước lếu láo huyênh hoang nói trời nói bể Độc tôn độc đảng chỉ biết riêng mìnhĐất nước quê hương tan hoang thây kệ Công hàm bán nước: Ai chủ mưu rồi đẩy tội cho thằng Đồng (9)Chuyện đấu tố dã man:Lúc gặp bí liền bắt thằng Khu ra tế (10)Lấy thai nhi đem ngâm rượu thuốc, tưởng uống vào là được trường sanh Dùng gái tơ dâm dật hằng đêm, rồi giết sạch để che miệng thế (11) Thầy nào tớ nấy Nay tham quan, mai xuất ngoại, hưởng thụ ăn chơi Tội lũ dân đen Lúc mì luộc, lúc bo bo, khổ chi xiết kể Cả chục triệu dân đi kinh tế mới bỏ mạng rừng xanh Hàng trăm ngàn người liều chết vượt biên thây trôi đầy bể Con vênh váo lên xe xuống ngựa bố mẹ chết xác để nằm trơ, rạch Cái Tôm mã lạnh mồ hoang, chữ hiếu là như vậy đó sao (12) Em trong tay hống hách quyền uy anh chị mất cũng không thèm nhìn, đất Nghệ An khói lạnh hương tàn, còn đâu nghĩa nhân luân huynh đệ (13) Tần Thủy Hoàng ngàn năm ô nhục, lửa phần thư mù mịt tro phủ Hàm Dương (14) Hồ Chí Minh tiếng xấu thiên thu, xuân sáu tám thây dân phơi đầy nội Huế (15) Trúc Nam Sơn không ghi hết tội, chết cũng là vừa Nước Đông Hải gột chẵng hết nhơ, sống càng thêm xệ Thương hại cho mày Tên Chí Minh mà chính thật Chí Ngu Khốn nạn thân mày Tưởng trí tuệ lại hóa ra cẩu trệ. LÊ MINH KHÔI
|