Chùa Kỳ Quang III - Temple
Category: buddhist temple
place comments:
|
4 months ago target_locked |
|
0 |


|
Viết cho người chưa yêu Sài Gòn...
- Sài Gòn- thành phố Hồ Chí Minh là như thế đó. Đủ ngọt ngào để gọi về hạnh phúc. Đủ bình yên để gọi về ấm áp trong nụ cười. Đủ dịu dàng để gọi về niềm vui trong từng đôi mắt. Đủ trầm lắng để gọi về yêu thương…
Còn nhớ có người đã từng nói với mình :"Anh ở Sài Gòn bao nhiêu tháng nay mà vẫn không thấy Sài Gòn đẹp chút nào!”. Không hiểu sao ta lại không giận, không buồn vì câu nói ấy. Có lẽ vì ta hiểu: Anh chưa thật sự là người Sài Gòn!
Sài Gòn- thành phố Hồ Chí Minh không có những con phố cổ, không có những mặt hồ đẹp lung linh, cũng chẳng có những hàng sấu già, những cây cơm nguội...như Hà Nội. Mùa xuân nơi đây không có hoa sưa nở trắng từng con phố. Mùa thu không nồng nàn hoa sữa. Tháng ba không có hoa gạo, tháng tư chẳng phải mùa loa kèn...Khái niệm "mùa hoa" đối với vùng đất phương nam này trở thành một thứ xa xỉ...
Ấy vậy, mà có hề chi anh nhỉ.
Sài Gòn- thành phố Hồ Chí Minh của em có hai mùa mưa-nắng, có hai mùa nhớ-quên. Nắng Sài Gòn không gay gắt, mưa Sài Gòn không dầm dề như ở thành phố phương bắc của anh. Có lẽ vì thế mà tính tình người dân nơi đây rất xuề xòa, dễ dãi anh à. Đôi khi cứ mưa cứ nắng thất thường, chợt nhớ rồi lại chợt quên.
Sài Gòn không "quyến rũ chết người" như Hà Nội. Và nếu ai đó đã từng ví Hà Nội như một thiếu nữ đẹp với những "mắt phượng", "mày ngài", "làn thu thủy, nét xuân sơn", mặc áo dài, xõa mái tóc đen óng ả...thì Sài Gòn đích thực là một cô bé mắt một mí với mái tóc nâu vàng, có hai đồng tiền điếu, mặc váy xòe, cười toe toét trong gió...Có hề chi anh nhỉ, cái quan trọng là tâm hồn Việt mà.
Sài Gòn- thành phố Hồ Chí Minh không có những mặt hồ, những nốt trầm trong bản nhạc đầy những thanh âm xáo động, vội vã của cuộc sống hiện đại như ngoài ấy. Sài Gòn cũng không có dòng sông làm chứng nhân của biết bao biến cố, thăng trầm lịch sử thuở cha ông dựng nước và giữ nước như Hồng Hà.
Nhưng Sài Gòn cũng lại có những địa danh để nhớ, để yêu: Bến Nhà Rồng, nhà thờ Đức Bà, chợ Bến Thành…Và cũng có những nơi để mỗi khi mệt mỏi em lại tìm về, ngắm nhìn những giề lục bình trôi trên dòng sông Sài Gòn mà nghĩ suy về những điều được-mất, để tìm về một chút bình yên...
Những quán cà phê nơi này cũng đủ đẹp.
Ở đâu mà chẳng có những quán cà phê phải không anh? Những quán cà phê nơi này cũng đủ đẹp. Đủ làm anh có cảm xúc sáng tác bài thơ "Sài Gòn cà phê sáng". Đủ để ai đó đi xa còn nhớ những quán cóc ven đường. Đủ để ai đó lúc buồn còn nhớ cà phê bệt ngay công viên 30-4 cạnh nhà thờ Đức Bà. Đủ để em tìm lại mình trong từng giọt màu gốm sóng sánh những ngày xa và nhớ...Sài Gòn cũng như cà phê, anh nhỉ...
Sài Gòn- thành phố Hồ Chí Minh, dẫu không có loài cây, loài hoa đặc trưng, nào có hề chi. Vẫn "Có tự bao giờ hàng me xanh ngắt để nay đứng đó cho anh làm thơ". Vẫn những buổi chiều có người lang thang trên phố ngắm nhìn dòng người hối hả.Vẫn có những hàng cây dầu rái trên đường em đến trường, thả những chiếc chong chóng gió xoay tròn...xoay tròn...Bỗng nhớ tới bài hát của ai đó:"Sài Gòn mùa lá bay..."
Có những ngày trời trong và mát hơn thường lệ, em tự tưởng tượng rằng đó là mùa thu gọi về hương hoa sữa, mùi cốm xanh làng Vòng, sắc vàng cây cơm nguội, sắc đỏ những cây bàng..Sài Gòn vẫn có cốm bán ở vỉa hè, nhưng không đủ làm "Thơm bàn tay nhỏ, không đủ làm thơm một bước chân qua".
Mà có hề gì khi những ngày ấy em lại được sống cho riêng mình, đi thơ thẩn trên đường Nguyễn Du-con đường nhỏ, xinh xinh như một nụ cười mỉm của thành phố phương nam này. Để gió mơn trớn khắp khuôn mặt, để gió làm bay bay từng sợi tóc khiến chúng đan dệt vào nhau trong ráng chiều. Chợt em khe khẽ, như thì thầm với chính mình: Sài Gòn mùa tóc rối…
Có tự bao giờ hàng me xanh ngắt...
Rồi có những khi cảm thấy ngột ngạt, bức bối em lại đi phà Thủ Thiêm qua quận 2, tìm về một chút hương đồng gió nội, một chút trầm lắng giữa những tất bật, hối hả và lo toan, nghe tiếng ếch, tiếng ễnh ương gọi trăng... và ngẫm nhiều điều thú vị:"Vẳng nghe tiếng ếch bên tai. Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò".
Nếu có đi xa chắc em sẽ nhớ lắm, nhớ tất cả những gì thuộc về Sài Gòn. Cả những dòng kênh nước đen, những khu ổ chuột của người dân lao động nghèo mà em được sinh ra cũng từ một trong số đó. Em sẽ nhớ lắm những ngày mưa nước ngập đến hơn nửa bánh xe, phải dắt xe hàng mấy cây số để về đến nhà. Sẽ nhớ lắm những ngõ hẻm ngoằn ngoèo mà em dám chắc đi đến lần thứ ba anh vẫn chưa nhớ rõ.
Sẽ nhớ lắm những tiếng rao hàng mà có khi làm nhiều người bực mình vì bị mất giấc ngủ trưa: "Bánh mì Sài Gòn một ngàn một ổ", "Chuột Tuynidi, chuột Thổ Nhĩ Kì, chuột gỉ chuột gì cũng chết”("quảng cáo" keo dính chuột), "Sầu riêng hạt lép, cơm dày, bao ăn đ...âyyy","Ai ăn bánh bèo hooooooông?”…
Và em sẽ nhớ lắm những người bạn của em nơi đây, những người anh, người chị, những người thân yêu đã luôn bên cạnh em, từ lúc em được sinh ra đến khi trưởng thành, chia sẻ với em những buồn vui, sướng khổ. Em yêu Sài Gòn vì đây là nơi em được sinh ra và em được là chính mình.
Sài Gòn- thành phố Hồ Chí Minh là như thế đó. Đủ ngọt ngào để gọi về hạnh phúc. Đủ bình yên để gọi về ấm áp trong nụ cười. Đủ dịu dàng để gọi về niềm vui trong từng đôi mắt. Đủ trầm lắng để gọi về yêu thương... Em yêu Sài Gòn nhưng cũng rất yêu Hà Nội anh ạ!
Còn nhiều lắm, nhiều lắm những điều về Sài Gòn mà em muốn kể cho anh biết, muốn nói cho anh hiểu. Và em, có tham lam không, khi mong muốn, anh hãy nhìn Sài Gòn bằng đôi mắt của người Sài Gòn anh nhé, hãy yêu Sài Gòn như người Sài Thành anh nhé! |
|
|
2 months ago Dan-Toc-Viet |
|
0 |


|
-Thằng ba Tàu phản động số 1, VN Hồ Chí Minh (thằng này thuộc dòng dỏi Hồ Quý Ly ở Nghệ An, đã bị Lê Lợi đập tan, nay nó muốn ngóc đầu trở lại) mãi mãi là đứa học trò nhỏ (khon-nan) của nhân dân VN!
-34 năm đã qua, theo tôi, với khoảng cách thời gian dài để có thể suy ngẫm sâu sắc và nhận ra sự thật lịch sử, mọi người Việt nam, kể cả những người Cộng sản, cần đính chính một nhận thức sai lầm nguy hiểm đã bị những người lãnh đạo cộng sản áp đặt theo kiểu cưỡng hiếp mọi người dân phải thừa nhận. Họ buộc mọi người công nhận rằng việc họ chủ trương đưa quân từ miền Bắc vào miền Nam chiến đấu từ 1960 đến 1975 là chính nghĩa nhằm giải phóng và thống nhất đất nước, và ngày 30 tháng 4 là ngày toàn thắng vĩ đại.
Hôm nay tôi sẵn sàng nói to cho mọi người nghe rõ: đất nước Việt Nam ta sau ngày 30 tháng 4, 1975 không hề được giải phóng, cũng không hề được thống nhất. Ngày 30 tháng 4, Ðảng Cộng Sản thắng, toàn dân vẫn thua, vẫn bị thống trị bởi độc quyền đảng trị.
Ðảng Cộng Sản đã thực hiện chính sách chiếm đóng và thống trị miền Nam, bỏ tù và quản thúc hàng triệu người dân, tước đoạt của cải của dân qua đổi tiền và cải tạo, thải loại ngay Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng, gây thảm cảnh hàng triệu thuyền nhân.
Như thế mà là giải phóng, là thống nhất ư? Sau 30 tháng 4, 1975, chỉ riêng Ðảng Cộng Sản cầm quyền, không cho ai lập hội, không cho một tư nhân nào ra báo, không có tự do ứng cử và bầu cử, thế mà gọi là giải phóng dân tộc ư? là tự do ư? Còn nay thì Ðảng giàu, giàu sụ, dân nghèo, nghèo rớt. Thống nhất kiểu gì vậy? Phát triển kiểu gì vậy?.
Một nước ''độc lập'' mà buộc phải ký những hiệp ước bất bình đẳng, để bị mất đất, mất biển hàng trăm, hàng nghìn kilômét vuông, mất đảo, mất vô vàn tài nguyên hải sản; rồi người nước ngoài muốn đuốc của họ đến nước ta, vào lúc nào, ở đâu là do họ quyết định; bộ trưởng ngoại giao của họ lại còn sang thủ đô ta để giao nhiệm vụ cho bộ trưởng ngoại giao, cho thủ tướng và cho chủ tịch quốc hội phải bảo vệ đuốc của họ cho triệt để, và còn cho an ninh vũ trang của họ vào tham gia đàn áp nhân dân nếu có biểu tình ôn hòa... thì thử hỏi nước ấy độc lập ở chỗ nào? Có chủ quyền ở chỗ nào? Những người lãnh đạo của ta có còn chút thực quyền, có còn chút tự hào dân tộc gì nữa đâu! Người Việt chân chính tự trọng không xử sự như thế. Ðây là điều mỗi người Việt ta ở trong hay ngoài nước hãy suy nghĩ cho kỹ nhân ngày 30 tháng 4 năm nay.
Tôi mong tuổi trẻ trong nước trau dồi tư duy độc lập, tập suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của chính mình, và đọc bài luận văn ngắn của nhà triết học Pháp trứ danh Jean - Francois Revel: “Hồ Chí Minh: sự tước đoạt lòng yêu nước”. Bài luận văn sắc sảo chỉ thẳng ra sự thật phũ phàng, là ông Hồ và đảng CS đã lợi dụng lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam để phục vụ cho mưu đồ phe đảng của ông ta, để thỏa mãn mục tiêu thống trị thế giới của Quốc Tế Cộng Sản III. Chữ ''détournement'' theo tiếng Pháp có ý nghĩa khá rộng là ''tước đoạt'', ''lấy trộm, lấy cắp'', ''của người khác xoáy làm của mình'',''chuyển thành, biến thành của mình''.
Ðọc xong, tôi ngấm sâu ý nghĩa của từ ''tước đoạt'', và cảm thấy mình như bị mất cắp, mà mất cắp cái gì quý lắm, vô giá. Cả tuổi trẻ đầy lý tưởng và nghị lực, cả mấy chục năm bị đánh lừa, bị móc túi, bị gạ gẫm, để đến gần cuối đời mới tỉnh ra, mà thương hại, mà tiếc thay cho bao nhiêu người vẫn chưa tỉnh! Giả thử trong cuộc đời thường, một người bị mất cắp chiếc xe máy, chiếc đồng hồ đắt tiền, chiếc nhẫn vàng kỷ niệm ngày cưới... hẳn là tiếc, tiếc nuối vô cùng, xót xa hàng tháng. Thế mà biết bao người bị lừa cả cuộc đời, có khi mất cả mạng sống, và hàng triệu triệu anh chị em, dòng họ, đồng bào mình cùng bị lừa hàng nửa thế kỷ! Một cuộc ăn cắp, lường gạt khổng lồ. Hãy chỉ cho nhau kịp thấy đi, để mà tiếc, mà xót xa, mà đòi lại quyền sống tự do cho mỗi người, mở ra cuộc đấu tranh mới giành lại độc lập thật sự và thống nhất thật sự cho tổ quốc.
-Bọn CSVN khoe khoang rằng: "VN đang đổi mới từng ngày,từng giờ" cho bằng miền nam sau năm 1954... Vậy,tên khốn-nạn HCM và đảng CS đã làm cho Việt-Nam tụt-hậu bao nhiêu năm ? |
|
 | add your comment in Vietnamese |
| |
|