Có một mối tình mà cách đây 34 năm (1974)tôi nhớ còn rất rõ, giữa Lan và Đức. Bài thơ của Nàng gởi đến Chàng như sau:
TÌNH CHỈ ĐẸP KHI TÌNH CÒN Ở LẠI,
TÌNH RA ĐI LÀ TÌNH ĐÃ DANG DỞ,
ANH ƠI! XIN CÓ LÒNG NHẪN NẠI.
ĐỪNG CÓ KHI LỞ DẠI MÀ BỎ ĐI... (Lan và Đức có còn nhớ không?)