Ngắn gọn dễ hiểu!
"Trước đây, khi bị áp bức, bóc lột hoặc cưỡng đoạt tài sản, lương dân ở Việt Nam thường “ngậm đắng, nuốt cay.” Gần đây, tình thế đã khác, ngoài việc “đánh trống kêu oan,” lương dân còn biết liên kết để đòi quyền lợi, đẩy chính quyền VN vào thế bị động, lúng túng tới mức phải ban hành Nghị định 56/2006/NĐ-CP (Cấm tụ tập đông người tại vỉa hè, lòng đường, quảng trường, nơi sinh hoạt cộng cộng, cơ sở kinh tế - văn hóa, khu vực là trụ sở cơ quan nhà nước và tổ chức chính trị - xã hội. Việc tụ tập từ năm người trở lên, tại những địa điểm như vừa kể phải xin phép mới được xem là hợp pháp). Sự thay đổi thái độ của lương dân (từ nhẫn nhục cam chịu chuyển qua phản kháng quyết liệt) hoàn toàn không phải vì việc quản lý – điều hành xã hội của Chính quyền VN cởi mở hơn. Nó là kết quả tất nhiên khi áp bức, bóc lột, bất công xã hội đã vượt quá sức chịu đựng của mọi người, đặc biệt là nông dân................... " |