| ||||||||||||||||||||||
| This place was deleted, it will be removed from all search engines in few weeks. Ủy Ban Nhân dân P. Thảo Điền, quận 2,ĐÀN CHIM VIỆT phỏng vấn Minh Võ
DCV, 7.7.06 Việt Hồng thực hiện --------------ược biết là anh chị em bên Ba Lan phần lớn mới ra đi sau này nhưng đã có một tinh thần tiến bộ, một tham vọng nhìn thấy đất nước được đổi mớị Tôi xin qua cô Việt Hồng, gửi lời thăm hỏi tới tất cả anh em ở bên đó. Đây là một dịp may hiếm có để tôi nói đôi diều về quyển sách cùa tôị Tình cờ mà tôi tới đây, chứ tôi ở cách xa đây những hơn 400 km, còn cô lại từ Ba Lan sang. Về quyển sách, đã nhiều người hỏi tôi: "tại sao lại phải viết một cuốn sách về HCM?" Bởi vì nhiều người đã viết rồi nhưng tôi muốn đặt ông HCM vào một bối cảnh khác để tìm hiểu ông ấy kỹ hơn đồng thời cũng nhân dịp này để trình bày quan điểm của một số người khác. Về ông HCM thì có nhiều người khen, kẻ chê mà phần đông người ta khen ông ấy là anh hùng dân tộc nhưng tôi thấy nhìn vào cuộc đời của ông ấy cũng như phân tách về cuộc chiến tranh ý thức hệ mà ông ấy cùng đảng CS VN đã khởi xướng lên để rồi thế giới phải xúm vào chống cộng cho tới năm 1991 thì CS mới sụp đổ, thì ông Hồ không phải như vậỵ Tôi muốn làm cho những người trước kia bị lầm hoặc chưa có cơ hội, tài liệu để nhận định chính xác về ông Hồ nay có cái nhìn đầy đủ hơn về ông. VH: Thưa ông, xin ông cho biết những tài liệu mà ông sử dụng trong cuốn sách, ông lấy những nguồn nào, có đáng tin cậy hay không? MV: Tôi không có dịp sang Nga, sang Pháp hay về lại VN để lục lại những tài liệu gốc. Nhưng tôi cũng đã từng đọc kỹ những tác phẩm của Marx, Engels, Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông, Trường Chinh...Tôi đọc nhiều lắm. Qua đó tôi có quan niệm khá rõ rệt về chủ nghĩa CS và phương pháp đấu tranh của người CS. Còn những tư liệu trong cuốn sách này, về phía VN, tôi có đọc những cuốn HCM toàn tập, hồi ký của Hoàng Văn Hoan, Trần Văn Giầu trong quyển "Sự phát triển tư tưởng VN", hay quyển "Bác Hồ bên đất nứơc Lê nin" của Hồng Hà, "Những năm tháng không thể nào quên" của Võ Nguyên Giáp, Phùng Thế Tài, Nguyễn Thị Bình... Về phía ngọai quốc những tác giả như Jean Lacouture, Andree Violiis, Joseph Buttinger, Henry Kissinger. Louis Roubaud... và nhất là quyển của William Duiker, một quyển sách rất đầy đủ và thu hút sự chú ý nhiềụ VH: Ông viết về HCM có khó hơn so với các nhân vật lịch sử khác không? MV: Tôi chưa viết nhiều về các nhân vật lịch sử, tôi chỉ viết một cuốn sách nhỏ về ông Ngô Đình Diệm nhưng tôi cũng không đi sâu vào đời tư của ông ấy, tôi chỉ nói về những lời khen tiếng chê của ông ấy thôị Khi viết về HCM, tôi thấy nó khác xa một trời một vực, ông Ngô Đình Diệm đơn sơ dễ dàng hơn nhiềụ Ông Ngô Đình Diệm chỉ có một uẩn khúc đó là việc đảo chính và cái chết của ông. Viết về HCM rất khó vì ông đã được viết nhiều, xung quanh ông ấy như có mây mù che phủ, ông ấy không có một bộ mặt thật. Tôi phải cố gắng giải tỏa những đám mây mù đó, phá tan những huyền thoại xung quanh ông ấỵ VH: Quyển sách của ông dày hơn 700 trang, nhưng nếu có thể nói điều gì đó ngắn gọn nhất về HCM thì ông sẽ nói gì? MV: Tôi có thể tóm tắt ngay rằng ông HCM là người có chí, người thông minh, có tài tháo vát. Ông cũng được rèn luyện rất kỹ trong lò đào tạo cán bộ tại Liên Xô trong trường Lao động Stalin, nhất là trường Lê nin, ông ấy học ở đó ít nhất là 3 năm. Tất cả mọi phương pháp đấu tranh chính trị, tuyên truyền, tình báo, đấu tranh du kích, cách xâm nhập các đoàn thể đối lập để lũng đoạn... thì không có một nhà lãnh đạo nào của quốc gia có được cái đó cho nên tôi cho rằng, ông ấy là người có trí, có tài có khả năng lãnh đạọ Nhưng tiếc rằng ông ấy đã phục vụ chế độ hoang tưởng là chế độ CS. Chính ông HCM khi làm thơ ở đền Kiếp Bạc đã tự so sánh mình với Trần Hưng Đạo: Bác đưa một nước qua nô lệ Tôi dắt năm châu tới đại đồng Năm châu là vĩ đại hơn một nước nhiều lắm chứ, như thế là HCM cho rằng mình vĩ đại gấp triệu lần Trần Hưng Đạọ Mà ông ấy dắt chúng ta đi đâủ Đi đến cái thế giới mà chúng ta đã biết là ảo tưởng. Dắt toàn dân chiến đấu chết hàng triệu người để bảo vệ một cái chủ nghĩa ảo tưởng như vậỵ Hàng triệu người đã chém giết nhau vì một cái thứ chủ nghĩa không là cái gì cả. Đó là một sai lầm nghiêm trọng, một tai họa cho VN! Nếu chủ nghiã CS mà thắng thì còn tai họa hơn nữa ông ấy sẽ dắt nhân lọai tới chỗ... không có gì cả XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX VH: Bây giờ người ta dễ dàng phê phán chủ nghĩa CS vì nó đã sụp đổ, nhưng ông Hồ tiến hành cuộc cách mạng vô sản vào đầu thế kỷ 20, trong một bối cảnh lịch sử khác, ông có nghĩ như vậy không? MV: Đúng như vậy nên nhiều người đã lầm. Nhiều trí thức của ta đã lầm, dân tộc ta đã lầm. Nhiều người CS (tôi không nói là tất cả) họ cũng là những người yêu nước chứ. Nhưng họ bị nhồi sọ và họ đều nhầm. Đó có lẽ là sách lược của Lê nin, dùng chủ nghĩa dân tộc để chiến đấu cho chủ nghĩa CS ảo tưởng. Điều này có lẽ ông Hồ hiểu nhưng nhiều người CS khác không hiểụ VH: Như vậy ông đồng ý với nhận định là ông HCM là một người yêu nước, một nhà lãnh đạo thiên tài nhưng đã chọn nhầm đường? MV: Yêu nước? Xét cho cùng thì không! Nước của ông ấy là một thế giới đại đồng bao gồm toàn thể nhân loạị Khi người ta chưa biết được CS là xấu, là tai họa thì cái lý thuyết CS đó đã mê hoăc được nhiều người kể cả những trí thức như Picaso, v.v... ở VN thì Trần Đức thảo, Nguyễn Mạnh Tường ... Rất nhiều người đã lầm đó là con đường chung cho nhân loại và cho Tổ Quốc. Bây giờ chúng ta có những dữ kiện thì chúng ta phải phê phán. Cuộc chiến tại việt Nam chống lại Pháp, Mỹ thực ra là cuộc chiến của nhân lọai với chủ nghĩa CS. Khi ông Marx, Engels đưa ra tuyên ngôn, đại diện cho những người CS vào năm 1848 trong đó chủ yếu nói tới việc đánh đổ quyền tư hữu là quyền tối thượng của con ngườị Quyền tư hữu là linh hồn, là động cơ để xã hội phát triển. Đánh đổ nó là triệt tiêu các quyền tự do cơ bản của con người! Khi đó người ta nhầm tưởng rằng ông bênh đỡ giới lao động nghèo khổ chống lại giới chủ. Khi cuộc chiến ý thức hệ được khai mào đầu tiên bởi bản Tuyên Ngôn đảng CS thì ta mới hiểu được cuộc chiến của VN là cuộc chiến của tất cả những người tự do trên thế giới chống lại chủ nghĩa CS vì các nước kia người ta ý thức được sự tai hại của chủ nghĩa CS. Những nước như Tân Tây Lan (New Zealand), Úc, Thái Lan, Nam Hàn, ... người ta cũng có quân sang VN chiến đấu đâu phải vì vấn đề thuộc địạ Như vậy nó không còn là cuộc chiến yêu nước nữa mà là cuộc chiến của nhân lọai tiến bộ toàn cầu chống lại một đám cuồng tín, quá khích là chủ nghĩa CS! VH: Như vậy, sai lầm chính của ông Hồ là đã đem chủ thuyết CS vào VN? MV: Đúng vậỵ Nhưng ông Hồ còn có tội là đại diện cho Quốc tế III để thống nhất ĐCSVN vào ĐSC Đông Dương... đổi ngày sinh của đảng từ 6/1 sang 3/2. Tất cả những cái đó đều theo lệnh Quốc tế III, tức Liên Xộ VH: Ngay trong số những nhà tranh đấu cho dân chủ cũng có hai cách suy nghĩ về vấn đề HCM. Có những người cho rằng, đây là một vấn đề rất tế nhị, chưa nên nói tới trong lúc này để có thể tranh thủ sự ủng hộ của dân chúng miền Bắc, phần lớn được giáo dục từ nhỏ nên vẫn coi HCM như một vị anh hùng dân tộc. Và một số khác, coi việc đánh đổ thần tượng HCM như là một bước quan trọng trong việc đánh đổ chủ nghĩa CS tại VN. Quan điểm của ông như thế nàỏ MV: Đây là vấn đề tranh cãi lớn trong các đoàn thể tranh đấu cho dân chủ. Đúng là có hai xu hướng như vậỵ Riêng tôi, tôi thấy rằng, phải làm cho dân dần dần tỉnh ngộ vì đây là vấn đề sự thật chứ không phải chỉ có chiến thuật mà thôị Muốn làm một vấn đề cho tới nơi tới chốn thì ta phải tôn trọng sự thật mới có thể thành công được. Tập đoàn CSVN hiện nay là hiện thân của sự giả dối ta phải dùng sự thật thì mới có thể thắng được. Song song với dùng sự thật ta phải dùng các biện pháp khác để tiếp cận một cách từ từ với giới trẻ ở trong nước nhưng ta phải đặt một kế hoạch lâu dài để đánh tan lớp mây mù bao quanh thần tượng HCM. Một quyển sách của tôi không là gì hết, phải có nhiều bài, nhiều người thì mới thuyêt phục được. Còn một số người muốn thu phục dân chúng trong nước bằng cách tạm chấp nhận ông Hồ là một người yêu nước để dân chúng trong nước không đến nỗi chói tai quá. Sau đó, dần dần cho họ biết ông ấy có hàng lô vợ, viết sách lấy bút danh Trần Dân Tiên tự ca ngợi mình, rồi cải cách ruộng đất, ... Dù ông ấy có yêu nước thì ông ấy vẫn có tội hay nói như ông Bùi Tín thì yêu nước như vậy thà đừng yêu nước còn hơn! Đó là một thứ Tội Lỗi viết hoạ VH: Theo ông, ông HCM có rất nhiều tội, nhưng khi ông HCM còn sống, ông ấy đã ra một bản Hiến pháp năm 1946 tiến bộ hơn rất nhiều so với bản Hiến pháp hiện naỷ MV: Đối với tôi, Hiến pháp của ông HCM hay Hiến pháp bây giờ nó vẫn là tác phẩm của CS mà CS thì có bao giờ họ tôn trọng Hiến pháp đâụ Thời ông HCM cũng thế nếu ông ấy tôn trọng Hiến pháp sao ông lại làm cải cách ruộng đất giết chết hơn nửa triệu ngườị Ông ấy làm như vậy là theo lệnh của Trung Quốc, của Mao Trạch Đông, của Stalin. Ông ấy có tôn trọng gì Hiến pháp đâu nên phải nhìn vào những ví dụ cụ thể như vậy VH: Tức là nó chỉ hơn về mặt hình thức thôỉ MV: Đúng vậỵ Chính cái hình thức ấy đã đánh lừa người ta, đánh lừa các đảng phái Quốc giạ Đây là sách lược của HCM, trước khi tới được đích, ông ấy phải thi hành những chính sách mềm dẻo, phải đi con đường vòng. Khi đạt được mục đích rồi ông ấy sẵn sàng hy sinh các đảng phái Quốc giạ VH: Xin cám ơn ông. Mong rằng tiếp tục nhận được các bài viết của ông về HCM vì đây là đề tài luôn được bạn đọc ĐCV rất quan tâm. XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX U MÊ VÀ LẦM LẠC về HCM Nhà Văn Tr Kh Thanh Thủy --------------------------------- U MÊ VÀ LẦM LẠC về HCM . . . . . / Mẹ tôi chẳng u mê lầm lạc đến mức coi ông Hồ là thần tượng đâu, vì chính chị em tôi đã mở mắt cho cụ từ lâu rồi - Mở mắt như thế nào, ba cán bộ tò mò: - Lần ấy vào đầu thập kỷ 90, cậu em tôi vừa ở Tiệp Khắc về, rất khổ tâm vì bỗng dưng mẹ tôi lôi ảnh cụ Hồ ra treo, cao hơn cả ảnh ông bà nội ngoại, tổ tien, như thể ăn mừng sự trở về của con trai vậy. Nó giải thích thế nào mẹ tôi cũng không chịu. Khi tôi sang, vừa bước chân vào nhà đập mắt vào tấm ảnh ông Hồ, tôi vô cùng ngạc nhiên, liền bảo, giọng chân tình: - Ôi mẹ, sao lại treo ảnh ông Hồ thế này? Thất lộc lắm đấy. Mẹ tôi ngơ ngác không hiểu, tôi bèn giải thích: - Mẹ không nhớ cái chết của ông ngoại à, chính ông Hồ là người phát động cuộc cải cách ruộng đất ở Việt Nam. Nhà mình mười mấy con người tan tác từ đấy, ông phải rạch ruột tự tử trong nhà lao, bác cả cùng chồng trốn vào Nam, Bác hai trôi dạt tận Hải Phòng, bác Ba lên miền ngược, bác tư xuống Hải Phòng, dì Mây bé nhất nhà, líu ríu theo chị ruột lên tận Trôi, Nhổn cũng bị gọi giật lại vì trên người mặc một tấm áo mới, đội nón mới, bị dân làng túm lại bảo: Nó là con đại địa chủ, quần áo mới nó mặc trên người là mồ hôi xương máu của nông dân, giữ nó lại, bắt nó phải lột áo ra, bỏ nón lại mới cho đi, nếu không bắt nó phải đền tội như bố nó. Thế là phải lạy như tế sao mới được quay vào mặc áo rách, đội nón mê để thoát khỏi đám người u mê, cuồng nộ, cháu ngoan của bác... chính mẹ kể lại cho con nghe mà mẹ không nhớ à? Thế là không cần nói đến câu thứ 2, mẹ tôi lẳng lặng gỡ xuống và không bao giờ lặp lại sai lầm nữa, còn cậu em tôi thì thở hắt ra: - Đúng là không có chị thì em suốt ngày dở mếu dở cười, vì mẹ mình chẳng giống ai, thờ tổ tiên không thờ lại đi thờ một người vong bản, ngoại tộc, coi mấy cha râu xồm, muĩ lõ hơn cả người cùng huyết thống, giống nòi với mình... cha già gì mà dại thế? Chả trách Việt Nam toàn những người khôn vặt, chả ai khôn lớn nổi, nên đất nước cứ chìm đắm trong cảnh mù loà. . . ----------------------------------------------------------------------------- HÃY LÊN TIẾNG ĐI CÁC BẠN ƠI ! Mở miệng đi anh thôi đừng câm nín nữa Đã bao năm cơm khoai sắn độn mì Anh vẫn lớn, vẫn khôn và vẫn biết Đất nước này đâu mãi mãi ngu si Mở miệng đi ông, này ông tiến sĩ Ôm làm gì mớ chữ nghĩa vô tri Ông có học mà ông không hề hiểu Sống ở đời quí nhất chữ lương tri. Mở miệng đi cô, này cô Bác sĩ. Tiếng vỡ lòng trong nghiệp dĩ cô theo Vì người bịnh mà quên mình cứu thế Đâu vì tiền mà hồn lạnh, tim teo Mở miệng đi anh, nhà văn nhà báo Xung quanh anh, dân bức xúc ưu phiền Đảng của Bác chỉ là phường bán nước Trên tham ô, dưới đục khoét, rửa tiền Mở miệng đi anh, anh phu hốt rác Đã bao năm anh làm sạch cho đời Nhưng đống rác to hơn nhiều đống rác Ở Ba đình cần hốt trước anh ơi Mở miệng đi ông, nhà làm văn hoá. Định nghĩa cho rành bản sắc tầm cao Đâu có phải là nhập nhằng hổ lốn Văn hoá tiền mà đáng quí hay sao? Mở miệng đi em, nói lời nói phải Nhịn làm chi ba mươi mấy năm rồi. Cái bánh vẽ ai ăn mà không chán Lý tưởng nào băng hoại bốc mùi hôi Hãy mở miệng đi, người dân vô tội Kiếp trâu bò thôi cũng đã quá lâu Một người nói, một triệu người sẽ nói Nước non nhà rồi sẽ thoát đêm thâu. ---------------------------------------------------------------------- ---------------------------------------------------------------------- THẰNG QUÁI NÀY SAO CỨ Ở LÌ ĐÂY ? Ông Lê Nin ở nước Nga Sao ông lại đến vườn hoa nước này? Ông ưỡn ngực, ông chỉ tay Ông xem như thể nước này của ông ***** Lê Nin quê ở nước Nga Cớ sao lại đứng vườn hoa nước này? Ông vênh mặt, ông chỉ tay: - Tự do, hạnh phúc lũ mày còn xa Kìa xem gương của nước Nga Bẩy mươi năm lẻ có ra đếch gì ***** Dịch heo nối tiếp dịch gà Bao giờ dịch đảng cho bà con vui ***** Trách ai sinh thứ họ Hồ Để cho cả nước như đồ vất đi ***** Bác Hồ đại trí, đại hiền Chơi Minh Khai chán, gá liền Hồng Phong Minh Khai phận gái chữ tòng Bác Hồ sái nhất, Hồng Phong sái nhì ***** Ngày xưa giặc Pháp mộ phu Ngày nay đảng bán dân ngu lấy tiền Đảng ta là đảng cầm quyền Đảng bán ruộng đất lấy tiền đảng tiêu ***** Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Cúi đầu dâng đảo Trường Sa cho Tầu ***** Tiên sư cộng sản Việt Nam Cuối đời bán cả giang san nước nhà ***** Bác Hồ chết phải giờ trùng Nên bầy con cháu dở khùng dở điên Thằng tỉnh thì đã vượt biên Những đứa ở lại chẳng điên cũng khùng ***** Công nhân, vợ ốm con côi Lãnh đạo nhà gác, xe hơi bộn bề Bao giờ cho hết trò hề? ***** Nhà ai giàu bằng nhà cán bộ? Hộ nào sang bằng hộ đảng viên? Dân tình thất đảo bát điên Đảng viên mặc sức vung tiền vui chơi ***** Ai về qua tỉnh Nam Hà Xem lũ đầy tớ xây nhà bê tông. Tớ ơi, mày có biết không? Chúng ông làm chủ mà không bằng mày! ***** Đảng ta là đảng thần tiên Đa lô thì được, đa nguyên thì đừng. ***** Ngày đi, đảng gọi “Việt gian” Ngày về thì đảng chuyển sang “Việt kiều” Chưa đi: phản động trăm chiều Đi rồi: thành khúc ruột yêu ngàn trùng ***** Ngày xưa chửi Mỹ hơn người Ngày nay nịnh Mỹ chẳng ai bằng mình ***** Chiều chiều trên bến Ninh Kiều Dưới chân tượng bác, đĩ nhiều hơn dân ---------------------------------------------------------------------------- RẮN ĐỘC mÁC LÊNin & HCM HCM CÕNG RẮN ĐỘC mÁC LÊNin VÀ PHÂN PHÁT NỌC ĐỘC GƯƠM GIÁO mÁC LÊNin CHO TAY CHÂN BỘ HẠ CẮN GIẾT NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC KHÁC CHÍNH KIẾN .THẬT GHÊ TỞM NẾU CÓ NGƯỜI VN NÀO CA TỤNG NGƯỜI PHẢN PHÚC TỔ TIÊN NHƯ THẾ XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX SÀI GÒN 2 CHỮ THÂN THƯƠNG SÀI GÒN MÃI MÃI LÀ SÀIGÒN TRẦN GIA PHỤNG Người Việt Nam không có tập tục dùng tên người để đặt địa danh; dùng tên Hồ Chí Minh để đặt cho Sài Gòn là đi ngược lại truyền thống văn hóa dân tộc. --------------------------------------------------------------------------- MỘT SỰ ÁP ĐẶT THÔ BẠO : Trái với hiệp định Paris (27-1-1973), Bắc Việt đưa quân cưỡng chiếm Nam Việt tháng 4 năm 1975. Năm sau, nhà cầm quyền Hà Nội tổ chức bầu cử quốc hội ngày 25-4-1976 trên cả nước, theo công thức “đảng cử dân bầu”. Dân chỉ được bầu những người do Mặt trận Tổ Quốc thuộc đảng Lao Động (tức đảng Cộng Sản) tuyển chọn. Trong phiên họp ngày 2-7-1976 tại Hà Nội, quốc hội mới, theo lệnh của đảng Lao Động, quyết định đổi tên nước thành Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, chọn Hà Nội làm thủ đô, và đổi tên Sài Gòn thành Thành phố Hồ Chí Minh (TpHCM). Tại Tây phương, có một số nước dùng tên danh nhân để đặt tên thành phố. Ví dụ Alexandria ở Ai Cập, St. Petersburg ở Nga. Khi chọn như thế, danh nhân được chọn phải là người có công và được dân chúng quý trọng. Ngược lại, nếu không được dân chúng quý trọng, thì dân chúng sẽ xóa bỏ ngay. Ví dụ thành phố St. Petersburg hay Petrograd của Nga được nhà nước cộng sản Liên Xô đổi thành Leningrad năm 1924, và thành phố Volgograd đổi thành Stalingrad năm 1925, đều đã bị dân chúng Nga loại bỏ và thay thế bằng tên cũ ngay sau khi Liên Xô sụp đổ năm 1991. Tại Việt Nam, người Việt Nam hoàn toàn không có tập tục dùng tên danh nhân để làm địa danh. Ví dụ tại Huế, cầu Trường Tiền bắc qua sông Hương, khánh thành năm 1889, dưới triều vua Thành Thái (trị vì 1889-1907) nên được đặt tên là cầu Thành Thái. Sau khi vua Thành Thái bị lưu đày năm 1916, cầu được đổi tên là Chémenceau, để kỷ niệm vị thủ tướng đã đưa nước Pháp đến chiến thắng trong thế chiến thứ nhất (1914-1918). Tuy nhiên, trước sau dân chúng vẫn chỉ gọi là cầu Trường Tiền. Ở Hà Nội, cầu Long Biên khánh thành năm 1902, được gọi là cầu Paul Doumer, tên vị toàn quyền Pháp ở Đông Dương từ 1897 đến 1902, nhưng dân chúng vẫn chỉ gọi là cầu Long Biên hay cầu Sông Cái. Năm 1945, khi cướp chính quyền, ông Hồ Chí Minh và Mặt Trận Việt Minh đã dùng tên những nhân vật lịch sử để đặt tên thành phố hay tỉnh. Ví dụ thành phố Hà Nội gọi là thành phố Hoàng Diệu. Thành phố Đà Nẵng gọi là thành phố Thái Phiên. Tỉnh Quảng Nam gọi là tỉnh Trần Cao Vân... Dầu Hoàng Diệu, Thái Phiên, Trần Cao Vân là những nhà ái quốc vĩ đại, đã hy sinh thân mạng để bảo vệ đất nước, rất được dân chúng kính trọng, nhưng dân chúng vẫn không hưởng ứng việc dùng tên danh nhân để đặt tên địa phương. Sau đó, các tỉnh và thành phố trở về với tên gọi truyền thống như cũ. Việc đổi tên Sài Gòn thành TpHCM là một sự áp đặt gượng gạo và thô bạo. Người Việt Nam không có tập tục dùng tên người để đặt địa danh; dùng tên Hồ Chí Minh để đặt cho Sài Gòn là đi ngược lại truyền thống văn hóa dân tộc. Sài Gòn là thành quả của cuộc Nam tiến, bao nhiêu xương máu của tiền nhân đổ ra để xây dựng nên thành phố Sài Gòn; dùng tên Hồ Chí Minh để đặt cho Sài Gòn là cướp công tiền nhân, phủ nhận lịch sử đất nước. Sài Gòn là “Hòn ngọc Viễn đông”; dùng tên Hồ Chí Minh để đặt cho Sài Gòn là làm hoen ố “Hòn ngọc Viễn đông”. Sài Gòn là thủ phủ của miền Nam từ mấy trăm năm nay; dùng tên Hồ Chí Minh để đặt cho Sài Gòn là xúc phạm đến dân chúng miền Nam nói riêng và dân chúng Việt Nam nói chung. Do đó lâu nay, ngoài giấy tờ văn phòng liên hệ đến nhà nước cộng sản, dân chúng Việt Nam ở trong cũng như ngoài nước, không ai gọi là TpHCM, mà đều gọi là Sài Gòn. Chắc chắn nhà cầm quyền Cộng Sản biết rõ điều nầy. Biết thì biết, nhưng vì tự ái, vì muốn lợi dụng tên ông Hồ cho những mưu đồ chính trị, nhất là vì muốn đề cao một thứ “lá diêu bông” chính trị, gọi là “tư tưởng Hồ Chí Minh”, nhà cầm quyền Cộng Sản vẫn cương quyết duy trì tên TpHCM. Ngoan cố và không biết phục thiện, không chịu sửa sai, là một trong những căn bệnh ấu trĩ của Cộng Sản Việt Nam. Lịch sử cho thấy rằng tất cả những chế độ độc tài, trước sau gì cũng sẽ bị đào thải. Theo trào lưu dân chủ hóa toàn cầu, nhanh hay chậm, chế độ CS toàn trị sẽ phải thay đổi. Bạo lực CS cũng sẽ không còn nữa. Những gì của Cộng Sản đi ngược với lòng dân sẽ đi theo đảng Cộng Sản. Rồi đây, tên TpHCM của Cộng Sản Việt Nam sẽ cùng chung số phận như tên Leningrad, Stalingrad của Cộng Sản Liên Xô, sẽ phải bị loại bỏ. Ngược lại, Sài Gòn tự nhiên sẽ trở lại Sài Gòn. Như St. Peterburg trở lại St. Petersburg. Như Volgograd trở lại Volgograd. Địa danh Sài Gòn sẽ mãi mãi tồn tại với dân tộc Việt Nam, với truyền thống văn hóa cổ truyền. Đó là quy luật tự nhiên của lịch sử. Đó là điều chắc chắn không thể chối cãi. Bằng chứng là trong quá khứ, cũng như trong hiện tại, ở trong cũng như ngoài nước, dù cường quyền CS hiện còn đó, không ai muốn nhận mình là người TpHCM, mà thường hãnh diện rằng mình là dân Sài Gòn, và ai ai cũng thích thú chia sẻ với nhau bài ca: “Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai / Đường xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay / Nếp sống vui tươi nối chân nhau tới nơi đây / Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi! ”. VÂNG , SÀI GÒN ĐẸP LẮM_ SÀI GÒN SẼ TRỞ LẠI SAIGÒN _ SÀI GÒN MÃI MÃI LÀ SÀI GÒN XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX DI SẢN TỘI ÁC CỦA CỘNGSẢN DI SẢN TỘI ÁC CỦA Đảng Cộng sản Việt Nam Năm nay kỷ niệm lần thứ 50 nhiều biến cố đau thương của Dân tộc mà cũng là những hành vi tội ác tầy trời của Hồ Chí Minh và tập đoàn lãnh đạo Cộng sản Việt Nam. Trước tiên, đó là cuộc Cải cách Ruộng đất, khởi đầu từ tháng 01-1953 và kết thúc ngày 29-10-1956 với cuộc mít-tinh lớn tại Nhà hát Nhân dân Hà Nội, trong đó Võ Nguyên Giáp đứng ra chịu trận thay Hồ Chí Minh (cố tình ẩn núp) để chính thức công nhận những sai lầm nghiêm trọng trong CCRĐ. Về các hậu quả của hành vi tội ác trời không dung, đất không tha và Dân Việt không quên này, cựu Phó Chủ tịch UB Hành chánh Hà Nội Nguyễn Minh Cần đã cho biết: Thứ nhất là phá hoại sinh lực Dân tộc. Nông dân Việt Nam hiền hoà, chất phác đang làm ăn sinh sống và hết lòng đóng góp vào cuộc kháng chiến chống Pháp, bỗng dưng bị ĐCS giáng cho một đòn trí mạng, giết chết trực tiếp lẫn gián tiếp hơn nửa triệu người... Thứ hai là phá hoại truyền thống tốt đẹp của Dân tộc. Tinh thần hiếu hoà, thương yêu, đùm bọc lẫn nhau ở nông thôn được Dân tộc ta xây dựng hàng nghìn năm đã bị ĐCS phá vỡ trong vòng ba-bốn năm CCRĐ. Thứ ba là phá hoại luân thường của Dân tộc. Trong lịch sử Việt Nam chưa bao giờ đạo lý làm người bị đảo điên một cách quái đản như thế. Các đội CCRĐ không từ một cách nào để “tìm ra địa chủ, phản động”, ép buộc vợ-chồng, con cái-cha mẹ, anh em-chị em, nhạc gia-dâu rể, học trò-thầy giáo, hàng xóm-láng giềng đấu tố lẫn nhau! Thứ tư là phá hoại truyền thống tâm linh và văn hoá của Dân tộc. Bằng cuộc CCRĐ, ĐCS cố tình triệt hạ các sinh hoạt tín ngưỡng, văn hóa, từ thiện của mọi Tôn giáo... Ruộng đất của chùa chiền, thánh đường, tu viện, đình miếu nhằm lo việc thờ cúng, văn hóa, bác ái, tu bổ cơ sở, nuôi sống tăng lữ và những người phụ việc đều bị coi là ruộng đất phong kiến rồi trưng thu để chia cho nông dân (nhưng sau đó đưa vào hợp tác xã). Với cái đòn độc địa này, tất cả các cơ sở tinh thần văn hóa ấy đều trở nên điêu đứng và dần dần tàn tạ. (x.“Xin đừng quên nửa thế kỷ trước vấy máu CCRĐ”). Thứ hai là vụ án Nhân văn Giai phẩm, mở đầu với việc Bán nguyệt san Nhân Văn số 1 ra mắt tại Hà Nội ngày 15-09-1956. Bán nguyệt san này tạo nên một phong trào phản kháng của trí thức và văn nghệ sĩ miền Bắc nhưng chỉ ba tháng sau thì phong trào bị dập tắt để trở thành một vụ án, khiến tất cả những ai liên hệ đều chìm vào cảnh đọa đày và cơn ác mộng kéo dài suốt mấy chục năm. Về vấn đề này, nhà văn Hoàng Tiến đã phát biểu (trên RFA trong loạt phỏng vấn gần đây): “Vụ án đó thật là kỳ quái trong văn học sử Việt Nam, tức là bắt đi lao động cải tạo! Ngoài lao động cải tạo, thì những sáng tác phẩm của mình không được đâu sử dụng, tức là các báo, các tạp chí, các nhà xuất bản không đâu chịu in cho các ông Nhân Văn Giai Phẩm!” Nghĩa là các trí thức văn nghệ sĩ trực tiếp liên quan đều bị kết án tử hình tinh thần. Tác phẩm của họ không được xuất hiện với công chúng ba bốn mươi năm, tức là suốt thời gian mà sức sáng tạo mạnh mẽ nhất và có thể đóng góp nhiều nhất cho đời sống, cho xã hội. Khi họ được phục hồi trở lại, thì hầu hết đã tàn tạ sức khỏe và có những vị đã hoàn toàn suy sụp tinh thần. Thứ ba, trong phạm vi nhỏ hẹp hơn, nhưng không kém phần đẫm máu, đó là cuộc tàn sát Đồng bào huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, vốn đã nổi dậy đấu tranh chống lại chính sách cai trị dã man của lãnh đạo CSVN, cụ thể qua cuộc Cải cách Ruộng đất. Để dập tắt cuộc nổi loạn chính đáng này, tháng 11-1956, Hồ Chí Minh đã ra lệnh cho Văn Tiến Dũng điều động sư đoàn 304 rồi sư đoàn 312 vào trận địa, quyết tiêu diệt nhân dân Quỳnh Lưu, dìm tất cả trong biển máu. Cuối cùng thì hơn 6.000 nông dân phần bị giết chóc, phần bị đày ải. (Theo Cẩm Ninh, Cuộc nổi dậy Quỳnh Lưu, Nghệ an 1956). XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX Việc tố cáo những hành vi tội ác nói trên là điều cần thiết nhân các dịp kỷ niệm tròn năm, nhất là vì trong thời gian gần đây, tập đoàn lãnh đạo CSVN gia tăng đàn áp các tiếng nói đối kháng đòi dân chủ, gia tăng cướp đất đai tài sản rồi lại hành hạ dã man điên cuồng các nông dân đi khiếu kiện ở địa phương lẫn trung ương, gia tăng xuất khẩu nô lệ lao công và nô lệ tình dục ra nước ngoài, gia tăng bóc lột hàng trăm ngàn nhân công trong Nước… Việc tố cáo đó cũng là theo tinh thần Nghị quyết 1481 của Nghị viện Hội đồng Âu châu ngày 25-01-2006 : “Việc hiểu biết lịch sử là một trong các điều kiện tiên quyết để tránh những tội ác tương tự [với tội ác CS] trong tương lai. Hơn nữa, việc đánh giá theo luân lý và lên án các tội ác đã phạm đóng một vai trò quan trọng trong việc giáo dục các thế hệ trẻ. Quan điểm minh bạch của cộng đồng quốc tế về quá khứ có thể là một điểm tham chiếu cho những hành động tương lai của họ” (điều 7) Rồi cũng vì lý do: “Hiểu biết của công chúng về những tội ác do các chế độ cộng sản toàn trị phạm phải quá nghèo nàn. Nhiều đảng Cộng Sản còn hoạt động hợp pháp tại một số quốc gia, cho dẫu trong vài trường hợp họ đã dính líu tới những tội ác mà các chế độ cộng sản toàn trị đã phạm trong quá khứ” (đ.6). 2- Tuy nhiên, một điều có lẽ ít người để ý là Nghị quyết 1481 đã nhắc nhở và “tham chiếu Nghị quyết 1096 năm 1996 [cũng của Nghị viện Hội đồng Âu châu] về các biện pháp nhằm gỡ bỏ di sản của các cựu hệ thống cộng sản toàn trị” (điều 1). Các biện pháp huỷ tiêu di sản tội ác này đã được Nghị viện Hội đồng Âu châu chấp thuận, các quốc gia thành viên đang thực hiện và chúng ta sẽ theo đó để giải thể hoàn toàn chế độ CS tại VN trong tương lai (Nghị quyết 1096 nói rất đầy đủ và rõ ràng). Có như thế mới hoàn tất việc phục hưng Đất nước và canh tân Dân tộc. Cho đến 1989, CS đã ngự trị tại 15 Nước thuộc Liên Sô, 6 Quốc gia Âu Châu và 16 Quốc gia khác trên thế giới. Khoảng hơn 1 tỉ người bị nó kìm kẹp. Con số bị giết ước tính khoảng 100 triệu, trong số đó từ 4 đến 5 triệu là người VN. Những nạn nhân này bị chết là do hành quyết cá nhân hay tập thể, giam cầm trong các trại tập trung, do bỏ đói và lưu đầy, hoặc vì chiến tranh xâm lăng do CS thực hiện (Triều Tiên và VN). Với các biện pháp sắt máu khủng bố đó, CS đã thiết lập một hệ thống toàn trị và đã để lại : (a) trên phương diện định chế: việc tập trung quyền lực thái quá, việc chính trị hóa (=đảng hoá) mọi thể chế dân sự (hành pháp, lập pháp, tư pháp, công an, quân đội, tôn giáo, giáo dục, y tế, thông tin...), việc độc quyền kinh tế (tại VN hiện nay là dưới dạng kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa và chính sách đảng viên làm kinh tế tự do), việc qui luật hoá quá mức cuộc sống con người (cả một rừng luật!) và một guồng máy quan liêu thư lại không ngớt bóc lột, hành hạ và đàn áp Nhân dân (chuyên sử dụng luật rừng và luật tiền!) (b) trên phương diện xã hội, CS đã để lại việc tập thể hoá (nay có bớt phần nào, nhưng Nhân dân vẫn chưa được quyền sở hữu đất đai và quy chế pháp nhân chưa được dành cho các Tôn giáo) ; đặc biệt nghiêm trọng là tạo ra nếp sống ngoan ngoãn phục tùng, tuân lệnh mù quáng, sợ hãi triền miên lẫn thói quen chấp nhận sự độc đoán về suy nghĩ và hành động của nhà cầm quyền (sợ phạm chính trị, không muốn dây mình vào chuyện "chính trị"!?!), tạo ra thói thản nhiên dối trá để luồn lách trong toàn bộ cuộc sống của Nhân Dân, biến cả Nước thành một trường dạy và học nói dối tinh vi khổng lồ. Thê thảm nhất là những điều tệ hại và phi lý này được chấp nhận không những bởi đám quần chúng ít học, tất bật mưu sinh, nặng gánh gia đình và cô thân cô thế, mà còn bởi một số lớn trong giới trí thức có học hành, giới tăng lữ có uy quyền. Nếu vì lương tâm và nhiệm vụ bó buộc mà các vị này phải lên tiếng trước các tội ác của chế độ và các thống khổ của người dân, thì hoặc cách vô thưởng vô phạt, chẳng hề dám động tới căn nguyên gốc rễ, hoặc cách bí mật âm thầm, như kiểu "xưng tội kín". Thành ra việc lên tiếng quá yếu ớt của họ -vốn là đại diện quần chúng- mất tất cả tác dụng và bị chế độ độc tài coi khinh bỏ ngoài tai !!! Chính di sản tội ác này mới tai hại gấp trăm lần hành vi tội ác của Cộng sản. Vì đó không phải là cái chết của thể xác nạn nhân, sự tàn phá hay tước đoạt đất đai nhà cửa kẻ yếu thế, mà là sự đánh mất nhận thức, sai lạc phán đoán, tê liệt ý chí và hư hỏng lương tâm của mọi thành phần trong xã hội, nghĩa là cái chết của tâm hồn. Điều này động tới bản tính thâm sâu của con người và như thế sẽ di hại lâu dài trên cả Giống nòi, Dân tộc. Việc xóa sạch di sản này là muôn vàn khó khăn và gian khổ. Một nhà trí thức Tây phương từng nếm mùi CS Trung Quốc trong nhiều năm, rồi bị trục xuất khỏi Hoa lục, đã nói một câu để đời: "CSTQ không phải là người TQ! CSTQ không phải là người! CSTQ là quỷ hiện hình ". Chiêm niệm lịch sử VN suốt 60 năm nay, từ việc Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp tàn sát các đảng phái quốc gia từng kháng Pháp với mình, qua các biến cố rùng rợn chúng ta đang kỷ niệm, rồi vô vàn tội ác khủng khiếp ĐCSVN đã phạm trong cuộc chiến tranh xâm lăng miền Nam, đến những màn đem con bỏ chợ, tước đoạt ruộng vườn, hành hạ dân oan, cầm tù quản chế tu sĩ, bắt cóc sách nhiễu trấn lột các nhà đối kháng... ngay lúc chúng ta đang đọc những giòng chữ này, thì câu nói bất hủ của nhà trí thức trên cũng có thể áp dụng gần như hoàn toàn cho Cộng sản trên đất Việt. BAN BIÊN TẬP Bán Nguyệt San - Tự Do Ngôn Luận Số 12 - 01.10.06 XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX PHỎNG VẤN NG MINH CẦN : NHÂN VẬT TRỰC TIẾP THAM GIA HAI CUỘC CÁCH MẠNG THÁNG TÁM Trich tu : doi-thoai - Monday, 18 August 2003 Producer: Bảo Vũ “Trong cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945 ở Việt Nam lúc bấy giờ tôi còn rất trẻ, 17, 18 tuổi thôi; cho nên ý thức chính trị cũng không rõ ràng lắm. Vì thế, khi tham gia cuộc cách mạng đó, tôi đã vô tình đưa Đảng Cộng Sản lên nắm chính quyền. Còn đến cuộc Cách Mạng Tháng Tám ở Nga, ngày 19 tháng 8 năm 1991, tôi tham gia cách mạng lúc bấy giờ với ý thức rất rõ ràng là để hạ bệ Đảng Cộng Sản xuống; vì tôi ý thức được rất rõ ràng sự thống trị của Đảng Cộng Sản gây ra bao nhiêu tai họa cho người dân.” LỜI DẪN: Thưa quý thính giả, ông Nguyễn Minh Cần, người nói câu vừa rồi có lẽ là người Việt duy nhất từng trực tiếp tham gia hai cuộc cách mạng tại hai phương trời khác nhau: Việt Nam và Liên Sô. Sau khi Việt Nam bị chia cắt thành hai miền Nam Bắc, người “vô tình đưa Đảng Cộng Sản lên nắm chính quyền” vừa đề cập, đã nắm giữ một số chức vụ trong chính quyền ở miền Bắc, trong đó có chức Ủy Viên Thường Vụ Thành Ủy Hà Nội, Phó Chủ Tịch Ủy Ban Hành Chính Thành Phố Hà Nội và Chủ Nhiệm báo Thủ Đô Hà Nội. Trong mục Thời Sự Quốc Tế Chủ Nhật tuần này và tuần tới, Bảo Vũ sẽ mời quý vị nghe quan điểm của nhân vật độc đáo này. Tuy nhiên, trước hết chúng tôi xin nói qua về ông: Ong Nguyễn Minh Cần sinh năm 1928 tại Huế, gia nhập Đảng Cộng Sản vào tháng Năm năm 1946. Tuy nhiên, đến năm 1962, khi được gởi đi du học tại Liên Sô, vì bất đồng quan điểm với giới lãnh đạo Đảng, ông đã xin tỵ nạn chính trị. Ong Nguyễn Minh Cần hiện cư ngụ tại thủ đô Mas Cơ Va của Nga. Ong cho biết tiếp: NGUYỄN MINH CẦN: Thực ra thì vai trò của tôi trong Cuộc Cách Mạng Tháng Tám ở Việt Nam cũng rất nhỏ. Lúc bấy giờ tôi vẫn chưa phải là đảng viên Cộng Sản. Lúc đó tôi còn là một thanh niên 17 tuổi tham gia vào phong trào cách mạng vào thời kỳ đó. Tôi tham gia vào hồi sau tháng Ba năm 1945 tức là trước Cuộc Cách Mạng Tháng Tám. Cho nên vai trò của tôi rất nhỏ nhoi. Nhưng thời buổi lúc bấy giờ thì cờ đến tay phải phất. Cơ hội nghìn năm có một để cho đất nước mình được giải phóng. Vì thế những anh em học sinh, bạn trẻ của chúng tôi, 17,18 tuổi, tập hợp lại với nhau theo tiếng gọi nổi dậy để đi cướp chính quyền. Lúc bấy giờ chúng tôi cướp chính quyền trong khu vực Thành Phố Huế; đồng thời tiến ra các vùng phụ cận của Thành Phố Huế. Thời kỳ đó vai trò của tôi nó nhỏ nhoi như vậy. Chúng tôi làm việc đó với tất cả tấm lòng của tuổi trẻ. BẢO VŨ: Thưa ông, ông tham gia Cuộc Cách Mạng Tháng Tám là ông tham gia theo lời kêu gọi của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Phải vậy không ạ ? NGUYỄN MINH CẦN: Phải nói thật với anh rằng lúc bấy giờ Đảng Cộng Sản không hề ra mặt. Không hề ra mặt. Lúc bấy giờ chúng tôi được tin ở ngoài Hà Nội đã vùng lên khởi nghĩa rồi. Trong Huế đồng bào rất sôi sục. Chính quyền lúc bấy giờ hầu như không còn nữa. Phải nói rằng tình thế lúc bấy giờ chính quyền cũ như là một trái cây chín muồi nó rụng xuống, ai muốn lượm thì lượm. Thế cho nên chúng tôi hăng hái đứng ra làm việc ấy. Tất nhiên cái đó cũng có sự liên quan và ảnh hưởng của những người cộng sản; vì lúc bấy giờ, tôi còn nhớ những người cộng sản có tìm cách liên hệ với chúng tôi. Chúng tôi cũng tìm cách liên hệ với họ để hỏi ý kiến, trao đổi nhau. Chứ chúng tôi làm là làm với tinh thần như vậy. Lúc bấy giờ rất nhiều người không hề biết có Đảng Cộng Sản lãnh đạo, hay có ai lãnh đạo hết. Tình thế nó đến thì dân chúng nổi dậy. Đấy là tinh thần chung của thời kỳ 45 nó như vậy. BẢO VŨ: Thưa ông, ông vừa nói là Đảng Cộng Sản không hề ra mặt. Thế nhưng các tài liệu tại Việt Nam thì nói rằng Đảng Cộng Sản đã lãnh đạo nhân dân để đứng lên lật đổ … để đứng lên làm cuộc cách mạng. Thưa ông như vậy thì vấn đề nó như thế nào ạ? Ong có thể vui lòng giải thích thêm ? NGUYỄN MINH CẦN: Phải nói rằng Đảng Cộng Sản họ có vai trò của họ. Nhưng tình thế lúc bấy giờ ở nhiều địa phương chưa có Đảng Cộng Sản đâu …. BẢO VŨ: Ở Huế thì sao ạ ? NGUYỄN MINH CẦN: … Bây giờ mọi người cần phải biết là Đảng Cộng Sản lúc bấy giờ không đông. Bây giờ trên sách báo (tại Việt Nam) người ta bảo rằng có 4.000 người trong Đảng. Nhưng thực ra, sau này chúng tôi tìm hiểu và hỏi những người lãnh đạo Đảng Cộng Sản hồi bấy giơ, thì họ bảo rằng thực tế chỉ độ năm, sáu trăm người trong cả toàn quốc. Đảng Cộng Sản lãnh đạo ở phía miền Bắc thì có. Ở miền Trung rất là ít. Còn ở miền Nam thì tôi không biết. Vấn đề ảnh hưởng của Đảng lúc bấy giờ thì chắc có lẽ là ảnh hưởng về mặt đường lối, chủ trương thế nào đấy. Chứ còn người dân họ không biết, họ không nghe nói là cộng sản hay không cộng sản gì cả. Cần nổi dậy là nổi dậy để cướp chính quyền. Cái tâm của người dân lúc bấy giờ nó như thế. Còn bây giờ, tất nhiên người ta phải tuyên truyền vai trò của Đảng, phải nói rất mạnh mẽ, đầy đủ dẫn chứng này nọ. Nhưng mà lúc bấy giờ Đảng Cộng Sản dấu mặt . Dấu mặt cho đến năm 1946 thậm chí Đảng Cộng Sản tuyên bố giải tán và lấy tên là Hội Nghiên Cưú Chủ Nghĩa Mác. BẢO VŨ: Thưa ông, ông nghĩ thế nào về chủ nghĩa cộng sản ? NGUYỄN MINH CẦN: Tôi nghĩ rằng chủ nghĩa cộng sản là một tư tưởng. Nó đã xuất hiện trong ý niệm của con người từ xưa và dần dần cho đến nay vẫn còn. Đó là ý niệm có tính chất không tưởng. Người ta ước mơ có một xã hội tốt đẹp không còn giai cấp, không còn bóc lột, không còn giàu nghèo, tất cả đều giống nhau hết, v.v. Trước đây, ngày xưa trong tâm trí của những người nghèo khổ họ đều mơ ước như vậy. THIÊN ĐƯỜNG ẢO TƯỞNG Nhưng mà nói về chủ nghĩa cộng sản của ông Mác, ông Lê Nin, của ông Hồ Chí Minh, của ông Mao Trạch Đông thì phải nói rằng đó là một chủ nghĩa đầy ảo tưởng. Người ta tưởng rằng có thể tạo ra một xã hội tốt đẹp tốt đẹp như thế trên quả đất này bằng … Bằng cái gì? Bằng xương, bằng máu, bằng đấu tranh giai cấp, bằng bạo hành, tức là bạo lực. Nhưng mà kết quả cho ta thấy họ không đạt được xã hội tốt đẹp mà họ mong muốn. Mà trái lại người dân phải tiếp nhận một xã hội đầy đau thương, đầy đau khổ, đầy nước mắt, đầy máu. Đấy là một thực tế. Một thực tế khác nữa là: ở Liên Sô, ở nước Nga cũ đã chứng minh trong hơn 70 năm trời. Ở Việt Nam, ở Trung Quốc, ở Bắc Triều Tiên, ở Cuba thực tế cũng đã chứng minh rất rõ rệt những điều như thế. Cho nên về chủ nghĩa cộng sản thì phải nói hai mặt: một ước mơ rất tốt đẹp của con người. Nhưng mặt khác, vấn đề thực hiện, áp dụng vào thực tế của ông Mác, ông Lê Nin, của ông Mao Trạch Đông, của ông Kim Nhật Thành, của ông Hồ Chí Minh, của ông Fidel Castro thì chúng ta thấy rằng nó chỉ đem lại xương máu cho đồng bào, đau khổ cho đồng bào mà thôi. BẢO VŨ: Ông vừa nói chủ nghĩa cộng sản là thứ chủ nghĩa không tưởng. Bây giờ xin hỏi ông như sau: ông nhận xét như thế nào về người lãnh đạo cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945 tại Việt Nam, tức là ông Hồ Chí Minh ạ ? NGUYỄN MINH CẦN: Ong Hồ Chí Minh là một nhân vật lịch sử. Tôi nghĩ rằng đã là nhân vật lịch sử thì để cho lịch sử, để cho nhân dân khách quan nhận xét. Tôi không phải là nhà sử học cho nên tôi không muốn đi sâu vào việc nhận xét ông Hồ Chí Minh. Nhưng mà tôi muốn nói mấy điều: Trước hết mình phải biết ông Hồ Chí Minh vẫn là một con người như tất cả những con người khác. Người ta muốn huyền thoại hóa ông Hồ Chí Minh; và chính bản thân ông Hồ Chí Minh cũng muốn huyền thoại hóa mình. Tôi nói điều đó để cho thấy là những điều về ông Hồ Chí Minh mà người ta nói ra chưa chắc đã thật, mà đó là huyền thoại. Tôi nói “ông Hồ Chí Minh tự huyền thoại hóa mình” thì điều đó tôi nói có sách mách có chứng: Chính ông Hồ Chí Minh tự nhận mình là nhà báo ký tên Trần Dân Tiên để viết về tiểu sử của mình, để tô đẹp cho mình, để tự coi mình là Cha Già Của Dân Tộc. Đấy, điều đó cho thấy chính ông tự huyền hoặc mình. Vì thế cho nên tôi muốn nói rằng phải nhìn vào con người Hồ Chí Minh như nhìn vào con người thật, tức là có mặt tốt, mặt xấu. Bây giờ lịch sử càng ngày càng gỡ ra những mặt mà trước đây người ta huyền thoại hóa. Nào là ông ra đi để cứu nước cứu nhà. Nhưng cho tới nay, bao nhiêu tài liệu lịch sử cho thấy những điều huyền thoại hóa đúng sai ra sao ? Sự thật lịch sử cho thấy những điều đó chẳng qua chỉ là huyền thoại thôi. Nào là ông không vợ không con, một lòng một dạ, toàn tâm toàn ý, chỉ để cho cách mạng mà thôi. Nhưng bây giờ càng ngày người ta càng gỡ ra những việc trong đời tư của ông, v.v. và v.v. Tôi không nói hết. Đó là một điểm. Điểm thứ hai nữa là những lời ông nói và những việc ông thực hiện khác nhau. Chẳng hạn như trước khi làm cuộc Cách Mạng Tháng Tám, ông kêu gọi và ông nói rất nhiều, đồng thời hứa hẹn rất nhiều: nào là tự do, nào là dân chủ, nào là tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, v.v. Nhưng đến khi cầm quyền rồi thì những điều đó không được thực hiện. Không được thực hiện dưới thời của ông mà còn cả dưới thời những nguời kế tục ông nữa. Cho đến bây giờ đất nước vẫn không có dân chủ. Cho nên nhận xét về ông Hồ Chí Minh thì mình phải nhận xét khách quan trên tinh thần như vậy. Không nên huyền thoại hóa mà nên coi ông như con người, con người trong lịch sử và để cho lịch sử nhận xét. Nói một từ cho thật xứng đáng là: hãy để cho lịch sử phán xét và đặt vị trí của ông đúng vào cái thực tế của lịch sử. BẢO VŨ: Thưa ông, đất nước Việt Nam trong suốt hơn nửa thế kỷ qua đã trải qua rất nhiều biến động. Và một trong những biến động lớn nhất là cuộc Cách Mạng Tháng Tám năm 1945. Thưa ông các thế hệ sau này tại Việt Nam, tức là những thành phần sinh sau năm 1945, đặc biệt giới trẻ hiện nay tại Việt Nam có thể rút ra được bài học gì cuộc cách mạng đó ? NGUYỄN MINH CẦN: Cuộc Cách Mạng Tháng Tám là một biến động rất lớn, nó thay đổi lịch sử của Việt Nam. Biến động đó chứng tỏ lòng yêu nước của người dân Việt Nam. Tuy bị đô hộ trong suốt gần một thế kỷ; thế nhưng người dân vẫn nung nấu lòng yêu nước và chờ khi có cơ hội là vùng lên. Điểm thứ hai là lòng thiết tha đối với dân chủ. Không những người ta muốn thoát khỏi chế độ nô lệ, chế độ thuộc địa mà người ta còn muốn trở thành một con người thật, con người có quyền. Tiếc thay, khi Cách Mạng Tháng Tám thành công, người dân vẫn chưa có quyền thực sự; và cho đến nay người dân vẫn chưa có quyền thực sự. Cho nên bài học Cách Mạng Tháng Tám là để cho giới trẻ ở đất nước ta thấy rằng, họ phải có phần đóng góp vào công cuộc chung để tiếp tục cuộc cách mạng đó. Tức là làm sao để cho người dân có quyền, để cho người dân được hưởng dân chủ, được hưởng nhân quyền. Nghĩa là nguời dân là một con nguời thực sự; được ăn nói tự do, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp. Tự do thực sự chứ không phải sống dưới sự kìm kẹp của một đảng độc tôn nắm quyền. Cho nên bài học lớn là: cuộc cách mạng chưa thành công đâu mà phải tiến tới hoàn thành nhiệm vụ dân chủ hóa nước nhà. Trong vấn đề này, thanh niên phải có phần đóng góp rất quan trọng chứ không phải thờ ơ lãnh đạm đối với công cuộc của đất nước. BẢO VŨ: Ông nói là cuộc cách mạng chưa thành công. Vậy theo ông liệu Việt Nam có cần một cuộc cách mạng nữa hay không, thưa ông ? NGUYỄN MINH CẦN: Theo tôi không cần một cuộc cách mạng nữa, mà phải làm thế nào chuyển biến từ chế độ độc tài toàn trị của một đảng độc tôn … BẢO VŨ: Làm thế nào để làm điều đó ? NGUYỄN MINH CẦN: … trở thành ra một xã hội dân chủ. Tức là phải làm thế nào chuyển biến hòa bình sang một xã hội dân chủ. Sang một xã hội công dân thực sự. Không cần phải làm cách mạng mới thực hiện được điều vừa đề cập. Điều đó có thể thành tựu qua sự đấu tranh của dân chúng, bằng sự giác ngộ của dân chúng. Dân chúng đòi hỏi thay đổi. Việc này rất khó, nhưng vẫn còn có thể làm được. Hiện nay tình hình càng cho chúng ta thấy rằng có thể làm được. Vì sao ? Vì Việt Nam bây giờ đã gắn mình vào trong thế giới chung; mà thế giới đó đang toàn cầu hóa. XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX CHA GIÀ DÂN TỘC : TỤI PHẢN ĐỘNG NÀO TO GAN DÁM LẬT BỘ MẶT ÁC QUỶ CỦA TAO RA VẬY BAY ? ĐẢNG VIÊN CON CHÁU TA ĐÂU . . . . BƯNG BÍT LẠI MAU LÊN ĐỂ DÂN CÒN TIẾP TỤC SÙNG BÁI TÔN THỜ TAO CHỚ . . . ! RẢO THẬT KỸ TRANG WEB QUỐC TẾ NÀY CỨ COI NHƯ LÀ NHÀ MÀY VẬY , RỦ THÊM CHÓ NGU KHÁC XÓA PHÁ BƯNG BÍT RỒI THA HỒ DẠY BẢO DÂN SAO CŨNG ĐƯỢC,LÀM THÊM CÁI BLOG RỒI TỤ VÀO GÂU GÂU THEO GẬY CHỈ BẢO CỦA ĐẢNG NHÉ ! Nhớ che chắn Tao cho thật kỹ,thật kín,không thôi người ta biết được lại cười chúng mày là VIỆT NGU : " Thờ ai không thờ mà lại thờ thằng ác đểu,ác dâm,ÁC QUỶ . . " và tao mà bị vất xuống rồi là tụi mày cũng không còn cơ hội đục khoét tham ô nữa đâu ! Đảng ta đang hô hào học tập tấm gương đểu của tao để bước kế tiếp nên tiến hành bổ sung vào hiến pháp xác định tao là Thánh nhân Việt nam để tao ngang hàng với Thánh nhân thế giới thì mới bõ công trăm năm trồng người cháu ngoan ngu của tao . Việc cấm tự do báo chí xuất bản in ấn là đúng rồi ,kẻo bọn phản động láo lếu nó khui ra bầy hầy tùm lum chuyện tao và cả chuyện đảng nữa ra cho dân biết thì cứt dân ỉa vào mặt tao và mày chắc là ngộp thở vì đống cứt nhân dân đó bay ! Nào chúng bay ào ào ra sủa , địt đuổi bọn phản động cho nó chạy mau đi bay . . . _ Chúng bay đi rảo cứ vỗ ngực tự nhận là sinh viên thanh niên yêu nước vừa ngâm thơ cho bác nghe nhé : " TRÔNG NHÀ CON CHÓ BẸC DÊ GIỮ ĐẢNG CÚN CHÓ mÁC LÊNin ăn Tiền " _ _ _ G Ừ . M ..G Ừ M . ...GÂU. . . GÂU.. Đứa nào không ngâm được thì hát rống lên cho có khí thế cách mạng nhé : "Đảng đã cho ta một mầu đen toàn dối lừa Đảng truyền cho dân triệu nỗi đau khắp muôn nơi " Nhưng đừng cho ai xỏ xiên chúng mày như sau thì nhục lắm ,đời mày và con cháu ngóc đầu không nổi đâu nghe : " ĐẢNG ĐÃ SINH RA NHIỀU THẰNG NGU LÀM CHÓ NHÀ ĐẢNG BỊT MỒM DÂN BẰNG CÔNG AN CHÓ TAY SAI " =========================================== HCM : Ranh nhân lừa đảo Khéo bịp lừa dẫn dắt dân ta Cùng đi tới thiên đường chủ nghĩa Nó lắm tài ranh ma quỷ quái Giở đủ trò đổi trắng thay đen Dưới mắt nó người dân tộc việt Ngu như chó cứ tưởng mình khôn Lanh như chó vậy mà ngu còn hơn chó <<<<<<<<<<<< Thằng sở khanh lừa đảo gái tơ Chúng sợ nhất bầu bì mà phải cưới Bọn cộng sản đểu cáng mị dân Chúng rất thích mập mờ đen tối Sợ ánh sáng trưng cầu dân ý Vì chúng biết : ý dân là bỏ đảng Bỏ độc tài,bỏ độc đảng độc tôn Chúng không chịu nên dân ta gọi đảng chó >>>>>>>>>>>>> Đảng cộng sản những thằng mặt chó Rước mác lê giày xéo quê hương Chúng đóng nhốt gông cùm dân tộc Hãm hại ai lên tiếng bất đồng Xả búa liềm răn đe đàn áp Đảng hãi sợ trưng cầu dân ý Vì làm thế chẳng khác ma chay Cho dân vùi chúng xuống vực sâu Và làm thế khác gì đào huyệt Tiễn cộng sản về bên kia thế giới >>>>>>>>>>>>> Không có gì sướng hơn độc tài độc đảng Tự do đè bóp nặn muôn dân Với lớp trẻ thơ ngây mới lớn Chúng bịp lừa trộn lẫn trắng đen : " Yêu nước cũng là yêu bác đảng Chống cộng sản là chống phá việt nam " Quê hương này đâu phải của riêng ai Mà trơ tráo nó vơ làm của nó Đất nước này đâu phải sòng bài bạc Mà dí súng vơ cho riêng đảng chó >>>>>>>>>>>>> Hồ chí minh lắm tài vô đạo Nên thế nhân rủa xả là thằng Nó cõng Rắn mÁC LÊNin hiểm ác ? Rải nọc độc chia rẽ nhân tâm Vết thương lòng muốn mau lành lặn Tổ chức ngay Trưng cầu dân ý Dựng lại cờ thống nhất lòng dân Cho nước nhà sáng rỡ việt nam ĐỀ NGHỊ QUÍ BẠN GÓP SỨC COPY VÀ PASTE CÁC NƠI MÀ BẠN THÍCH
| ||||||||||||||||||||||