World / India / Delhi, 3475 km from center Coordinates: 16°2'13"N   108°13'35"E
This place was deleted, it will be removed from all search engines in few weeks.

Trường Đại học Kiến trúc Đà Nẵng.


Cựu TỔNG BIÊNTẬP BÙI TÍN
-------------------- NHẬN ĐỊNH :

" ................ Ông HCM đã có những lầm lẫn, những lầm lẫn không nhỏ.
Dịp này, tôi chỉ mạnh dạn đưa ra một lầm lẫn lớn nhất, cực kỳ tai hại của ông. Khi 30 tuổi, anh Nguyễn Tất Thành dự một cuộc họp của đảng Xã hội Pháp, anh thú nhận lúc ấy còn non nớt về chính trị, chưa hiểu gì các danh từ chính trị, nhưng anh đã vội đặt hết niềm tin ở Quốc tế CS III ; ngay sau đó anh đọc được một bài luận văn của Lênin, đã vội ôm vào ngực hét toáng lên rằng: chân lý đây rồi, con đường đúng đây rồi. Rồi HCM sang Moscou, sống hàng chục năm làm việc, học tập dưới quyền Staline, để sau này cả quyết tại Đại hội II đảng CS (1952)rằng: «Bác bảo đảm rằng 2 đồng chí lãnh tụ của chúng ta Staline và Mao Trạch Đông không bao giờ phạm sai lầm!» Bây giờ mọi sự đã rõ như 2+2=4. Chủ nghĩa Mác – Lê đã phá sản triệt để cả về lý luận và thực tiễn. Liên bang xô viết và đảng Cộng sản Liên Xô vang bóng một thời đã mất tiêu. Sai lầm và tội ác của Xít và Mao kể ra, có chứng minh, hàng pho sách! Ai muốn tìm hiểu, xin vào các thư viện, cửa hàng sách quốc tế, các mạng web........

Lầm lẫn của một con người luôn xảy ra. Nhưng lầm lẫn của một nhà lãnh đạo, của một đảng lớn, tự cho là duy nhất đúng, suốt hơn 75 năm, với 60 năm dài cầm quyền, với một HỌC THUYẾT ĐẦY ẢO TƯỞNG THÌ THẬT LÀ KINH KHỦNG KINH HOÀNG ! Máu đổ bao nhiêu? Nước mắt bao nhiêu? Khổ ải lầm than bao nhiêu? Tụt hậu bao nhiêu ? Phí phạm thời gian của dân tộc bao nhiêu? Mà nay vẫn chưa thoát! Thật là ghê rợn. Các thế hệ tiếp nối còn phải gánh chịu biết bao hậu quả dai dẳng! Mọi sự đều có hạn, cả sự lầm lẫn và mù quáng nữa chứ!

Vì vậy, nhân dịp này tôi xin được cùng các nhà dân chủ trong và ngoài nước kêu gọi các nhà lãnh đạo CS hãy suy nghĩ về hiện tình đất nước, chớ nên huênh hoang kiểu «tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại», thực hiện ngay nền dân chủ đa đảng, trả lại cho nhân dân các quyền cơ bản ghi trong hiến pháp: tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tôn giáo, tự do bầu cử mà nhân dân một số nước đã được hưởng từ 200 năm nay.

Tôi mong bà con ta nhất là tuổi trẻ trong và ngoài nước hãy nhân dịp này thảo luận rộng rãi về nền dân chủ có lợi hay hại ra sao và làm thế nào để sớm hoà nhập về mọi mặt với thế giới dân chủ hiện tại.

Đài phát thanh Pháp RFI vừa hỏi tôi muốn nhắn gì lúc này đến các nhà lãnh đạo ở Hànội; tôi trả lời :
XIN CÁC VỊ ĐỪNG SỢ HÃI NỀN DÂN CHỦ
Bầu cử dân chủ là giá trị cao quý nhất của thời đại. Vận động bầu cử, tranh cử ngay thật rất lương thiện, hấp dẫn, bổ ích, sôi động hứng thú lắm. Các vị cứ thực hiện mà xem.
HÃY BIẾT SỢ TRÁCH NHIỆM TRƯỚC LỊCH SỬ nếu các vị lãnh đạo cộng sản một mực chống lại nền dân chủ đích thật! ... "

THÁI ĐỘ CHÍNH TRỊ
- Bạn sẽ hỏi:
- Thế là rủ tôi, hay xúi tôi làm chính trị à? Tôi rất ngại, có thể nói là rất sợ làm chính trị, có khi mang họa vào thân!

- Xin thưa:
Bạn chớ quá lo! Tôi không xui bạn làm chính trị đâu, theo cái nghĩa làm chính trị là tham gia một chính đảng chính trị, một tổ chức chính trị chủ trương dùng bạo lực hay không dùng bạo lực, nhằm mục đích lật đổ chính quyền hiện tại, nhằm “quang phục quê hương”... như nhiều người kêu gọi; không! Làm những việc ấy là làm chính trị, là điều mà chế độ cầm quyền coi là nguy hiểm cho họ, là phạm luật pháp của họ, sẽ bị họ kết tội là hoạt động lật đổ, gây rối, làm mất trật tự an ninh, bị họ ngăn cản và trừng phạt, theo nền chuyên chính độc đoán của họ. Không ai có thể ép bạn làm việc ấy.

Tôi chỉ xin bạn hãy có thái độ chính trị rõ ràng đối với mọi vấn đề của đất nước. Có thái độ chính trị chưa phải là hoạt động chính trị. Không có luật pháp nào, của bất cứ nước nào, lại kết tội một công dân vì thái độ chính trị của họ, khi họ chưa có một việc làm nào, một hành động nào làm chứng cứ cụ thể, rõ ràng về mặt pháp lý.

Bộ máy tuyên truyền Hà Nội lên án hai cụ Thích Huyền Quang và Thích Quảng Ðộ là “đã đi tu rồi còn làm chính trị “, cụ Quảng Ðộ lập tức bác bỏ ý kiến vu cáo, chụp mũ ấy rằng: chúng tôi không làm chính trị, nhưng chúng tôi luôn có THÁI ĐỘ chính trị đối với mọi vấn đề của đất nước. Lên án chính sách đàn áp tôn giáo, chính sách độc đoán phản dân chủ của đảng cộng sản, yêu hòa bình, mong nhân dân có tự do... là thái độ chính trị rõ ràng của người công dân yêu nước, không ai có thể cấm người tu hành chúng tôi có thái độ như thế.

- Bạn vẫn hỏi: tôi vẫn chưa yên tâm! Vì nếu tôi tỏ ra có thái độ chính trị không ưa gì chế độ CS, không thích cái chế độ xã hội chủ nghĩa hiện thực đầy nghịch lý mà họ xây dựng, không thể chịu nổi cái chế độ độc quyền chuyên chính đầy quan liêu và tham nhũng... thì họ rất có thể tìm cách gây sự vu cáo, bịa đặt, cho đến lẻn đặt đồ quốc cấm để gây tai họa cho tôi.

- Xin thưa với bạn: e ngại của bạn là có lý. Chế độ trong nước là chế độ độc đoán, mang tính chất công an trị, nghĩa là ngành công an, cảnh sát, “an ninh” luôn cậy quyền thế rộng lớn để lộng hành, kiếm chác, gây bất an cho người lương thiện. Có khi họ rất tàn nhẫn, nham hiểm. Do đó bạn rất cần cảnh giác, giữ mồm giữ miệng, không khiêu khích gây tranh cãi với họ làm gì khi không cần thiết. Cảnh giác nhưng không thể thủ tiêu đấu tranh, cam chịu thân phận mất tự do. Hơn nữa, bạn hãy biết “lấy độc trị độc”, lấy ngay những luận điệu mỵ dân của họ để chất vấn họ. Chính quyền này đã tự nhận là của dân, do dân, vì dân có đúng không? Công an mang tên là công an nhân dân, luôn phục vụ nhân dân, có đúng không? Cán bộ nhân viên nhà nước luôn tự nhận là “đầy tớ của nhân dân “, có đúng không? chế độ này có thật coi bà con Việt kiều là anh chị em ruột thịt, là “khúc ruột dài ngàn dặm của Tổ quốc Việt nam” không?; và đảng từng nói là sẽ mở rộng dân chủ, từng hứa hẹn lắng nghe nhân dân phê bình góp ý, có thật thế không? Ai từng nói: không có gì quý hơn độc lập tự do, có biết không? Ðảng CS có thật tình mời bà con Việt kiều mạnh dạn góp tiền của, chất xám và ý kiến để xây dựng đất nước hay không, như trong Nghị quyết 36 đã ghi rõ? Chúng tôi đã góp công sức, nay góp ý kiến, sao lại không được?

Ðất nước này là của toàn dân Việt nam, không phải của riêng một nhóm người nào, một đảng phái nào.

- Bạn hỏi: Ðược rồi, vậy chúng tôi nên chọn đối tượng nào để tuyên truyền, đối thoại?

- Xin thưa: - ai bạn gặp cũng có thể là đối tượng để tuyên truyền cả. Bạn đã không ngần ngại dùng chữ tuyên truyền. Xin hoan nghênh bạn. Tuyên truyền có 2 loại trái ngược nhau. Loại thứ nhất là mang sự thật, lẽ phải cho mọi người nhằm nâng cao nhận thức của họ cho gần với sự thật và chân lý, xóa bỏ những lầm lẫn, ngộ nhận, ảo tưởng của họ; loại thứ hai là truyền bá những tin tức và lập luận lừa dối, bịa đặt, những sự thật bị xuyên tạc, bóp méo, cắt xén... Loại trên là việc làm tốt đẹp, có ích cho xã hội, cho tiến bộ của tập thể và cá nhân, là việc thiện, việc làm nhân đức, cứu nhân độ thế, là chính nghĩa. Loại thứ hai là việc làm tệ hại, xấu xa, không lương thiện, làm nhiễu loạn và trì trệ đời sống xã hội, là phi nghĩa.

Vì thế việc bạn dấn thân cho sự nghiệp dân chủ hóa, tuyên truyền sự thật là việc làm chính nghĩa, không vụ lợi, có ý nghĩa cao quý, sẽ đưa lại niềm vui nội tâm cho bạn và cho người thân của bạn.

Bạn hãy làm thế nào để giúp cho thật nhiều người hưởng được sự quan tâm ưu ái của bạn, để ai có dịp nói chuyện, trao đổi ý kiến, đối thoại, tranh luận với bạn cũng đều lớn lên chút ít về nhận thức và chính kiến, xóa bỏ đôi chút những ngộ nhận, bớt đi hay từ bỏ những giáo điều cổ hủ...

Do đó, đối tượng tuyên truyền của bạn chính là những người thân: ông, bà, chú, bác, anh chị em, các cháu thanh niên, thiếu niên, bạn bè cũ gặp lại, láng giềng... cho đến anh lái xe ôm, bác lái taxi, người bán hàng, người phục vụ trong nhà khách, khách sạn... thậm chí đến cả anh công an, chị hải quan, người đảng viên, cán bộ, viên chức ngành hành chính, du lịch, thương mại, ngoại giao, đầu tư, kinh doanh... mà bạn có dịp gặp, làm việc với họ, hay là chỉ gặp ngẫu nhiên trên máy bay, xe bus, tầu hỏa, hay trên sân ga, nhà hàng, hoặc trên bãi biển, trong vườn hoa...

THÁI ĐỘ NÊN THẾ NÀO ?

- Bạn hỏi: thái độ đối thoại nên như thế nào?

- Xin thưa: trước hết là thái độ lịch sự, nhã nhặn, tự nhiên. Với ai, đó cũng là thái độ cần thiết, gây nên thiện cảm khi bắt đầu làm quen.

Quá trình đối thoại, tranh luận sẽ có thể có chính kiến khác nhau, thậm chí trái ngược nhau thì cũng phải giữ bình tĩnh, không sốt ruột, nôn nóng, không nên đột nhiên nâng cao giọng, “hồng hào đôi má”, rồi không còn tự chủ, dùng những từ ngữ quá đáng, không lịch sự về người ta đang đối thoại (như bảo nhau là ngu, dốt, chẳng hiểu gì, vô lý, không nghe lọt tai được, sai lầm, lẩm cẩm...)

Xin bạn chú ý: khi đụng đến những vấn đề chính trị, chiến tranh, đảng phái, ta địch, bạn thù, bên này bên kia, “cộng sản”, “quốc gia”, “ngụy quân, ngụy quyền”, “chống cộng”, đụng đến những nhân vật Hồ Chí Minh, Ngô Ðình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Dương văn Minh, Lê Duẩn... chẳng hạn thì càng nên bình tĩnh, tỉnh táo, giữ thái độ “tương kính”, thông hiểu nhau, bao dung, để giữ hòa khí dù cho tranh luận có găng đến đâu...

Bạn lại nên có thái độ lắng nghe, ôn tồn lắng nghe một cách kiên nhẫn, chớ sốt ruột, hiếu thắng, muốn dành hết thời gian đối thoại cho mình, quyết dành phần thắng cho mình.

Khi lắng nghe người khác, bạn cần có thái độ công bằng, nghĩa là chú ý công nhận, thừa nhận những gì họ nói là đúng, và chỉ ra điểm nào sai, điểm nào đúng.

Có những sự việc phức tạp, mang tính biện chứng, trong cái đúng có cái sai, trong cái sai lại có cái đúng, hoặc chủ trương thì đúng mà phương pháp hay biện pháp thì sai, cần phân biệt rõ, không vơ đũa cả nắm...

Cũng lại cần phân biệt hiện tượng với bản chất, một bản chất có thể mang nhiều hiện tượng khác hẳn nhau, hoặc nhiều bản chất lại sinh ra những hiện tượng giống nhau; các nhà khoa học, tâm lý học, triết học gọi là hiện tượng bản chất và hiện tượng phi bản chất (khi đi vào nội dung sẽ có những dẫn chứng cụ thể).

Xin nói thêm với bạn: chân lý, sự thật chỉ có một, đúng sai cần phân biệt rõ rệt như đen với trắng. Thế nhưng khi sự việc mới khởi đầu hay đang còn diễn ra, khi chưa có kết quả, thì có thể nhiều ước đoán khác nhau, nhiều khả năng diễn biến và hậu quả khác nhau. Lúc ấy xin bạn luôn tự tin, đồng thời có thái độ “đa nguyên “, nghĩa là tôn trọng những ý kiến khác với ý mình. Thái độ “đa nguyên” là thái độ cần thiết, khoa học vì nó là hình thức phổ biến của muôn loài. Hai con người A và B rất giống nhau ở bản chất và cấu trúc cơ thể, đều có đầu, thân mình, chân tay, đều biết nói, biết suy nghĩ, đều ăn, thở... như nhau, nhưng không ai giống hệt nhau ở ngay những bộ phận giống nhau; về suy nghĩ, tình cảm, sở thích thì sự đa nguyên, đa dạng, đa sắc thái... càng rõ. Nó làm cho tạo vật và xã hội cực kỳ phong phú, hấp dẫn, thú vị. Ở những lĩnh vực thưởng thức văn học nghệ thuật, sáng tạo văn hóa tinh thần, tín ngưỡng, tôn giáo và triết học thì không thể có một khuôn phép duy nhất, bắt buộc nào. Nếu ai cũng giống y hệt như ai, y hệt như bạn cả thì cuộc đời này sẽ nhạt nhẽo chán ngán đến đâu!

Hãy tự nâng cao hiểu biết về chính trị, về dân chủ, hãy tìm đọc nhiều bài viết của các chiến sỹ dân chủ trong và ngoài nước, trên các mạng internet:

MẤY VẦN THƠ NGHĨ SUY ?

- Thay cho kết luận phần này, tôi xin mượn mấy câu thơ của nhà thơ Việt Phương; ông từng là thư ký riêng của thủ tướng Phạm văn Ðồng, cho đến khi ông viết bài thơ “Ðịa ngục không cửa sổ” và bị đi tù vì bài thơ này đăng trong tập thơ “Cửa Mở”. Khi ấy ít ai được đi ra nước ngoài, nhất là có dịp đến các nước phương Tây lại càng cực hiếm. Phần lớn ra nước ngoài chỉ quanh quẩn trong các nước “xã hội chủ nghĩa anh em” như: Liên Xô, Trung Quốc, Mông Cổ, Bắc Triều Tiên, Ba lan, Tiệp, Ðông Ðức... Miền Bắc chia cắt hoàn toàn với miền Nam, không thư từ, không điện thoại, không đi lại. Năm 1972, ông được tháp tùng phó thủ tướng Lê Thanh Nghị sang Pháp và Ý. Ông bị “sốc”. Thế giới phương Tây mà ông nhìn tận mắt không có gì giống như bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản truyền bá, nghĩa là nó đang rẫy chết, chỉ có thất nghiệp và đình công, lầm than đói khổ, đầy máu và nước mắt, cực kỳ lạc hậu so với Liên Xô. Ông viết:

... Tôi đã đến Paris phồn hoa tráng lệ

Ði dưới trời tuyết lạnh

Tôi ngẩn ngơ từng góc phố con đường

Sao tôi thấy cảnh thanh bình xa lạ

Từng đàn chim quanh quẩn dưới chân người

Cuộc sống nơi đây tôi nào có biết

Nhưng nhận ra ngay qua những nụ cười

Ở nơi đó tôi thấy rất nhiều khác lạ

So với điều người ta dạy cho tôi

Và từ đó hồn tôi bỗng “Cửa Mở”

Tôi khóc thầm cho dân tộc của tôi

Hỡi Nhân Loại!

Hãy giùm tôi mở cửa

Bao nhiêu người đang ngu muội lầm than

Trong địa ngục khổng lồ không cửa sổ.

Ông tự đánh máy rồi tự in tập thơ “Cửa mở” gồm 32 bài, chỉ biếu bạn bè thân thiết, thế mà lập tức ông mang họa! Ông trùm văn hóa Tố Hữu nổi cáu, phùng mang trợn mắt kết tội đây là “một tên chống đảng”, và khuyên vòng tròn đỏ các chữ: phồn hoa tráng lệ, ngẩn ngơ, thanh bình, nụ cười, người ta dạy, khóc thầm cho dân tộc của tôi, mở cửa, ngu muội lầm than, địa ngục khổng lồ...

Theo tôi cho đến nay, dù cho đảng và nhà nước “người ta” đã tuyên bố “đổi mới” (từ 1986) được 20 năm, cả nước ta về cơ bản vẫn còn là một kiểu nhà tù, một kiểu trại giam khổng lồ, tuy quả thật cửa sổ có được he hé mở ra tý chút.

Và lời kêu gọi tâm huyết của “nhà thơ nhân dân Việt Phương” - như bạn bè gọi anh, vẫn còn có ý nghĩa thời sự khẩn cấp, vẫn vang lên thống thiết:

“Hỡi nhân loại!

hãy giùm tôi mở cửa!”

Vâng, giam hãm nhận thức, trí tuệ của con người Việt nam là khởi đầu của việc giam hãm toàn bộ tinh thần và thể chất của dân tộc ta vậy.

Cho nên việc bạn hạ quyết tâm làm hôm nay là cao quý, cấp bách, là góp phần “mở cửa” giải thoát dân tộc ta thoát hẳn ra khỏi một trại giam khổng lồ vậy. Suy nghĩ cho kỹ, nhà thơ Việt Phương nói không ngoa khi dùng chữ “địa ngục khổng lồ”, phải không bạn?

Tôi xin nói thêm: nhà thơ Việt Phương cũng có nhưng câu thơ đặc sắc gây ấn tượng, như:

Người ta dạy tôi

Ðồng hồ Liên Xô tốt hơn đồng hồ Thụy sỹ

Trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ

Tôi đã sống một phần hai thế kỷ

Ðể hôm nay làm đĩ với tâm hồn!

Lại những vần thơ tố cáo, chua cay; “người ta” đây là “đảng cộng sản”, chứ còn ai vào đây nữa! Ðảng anh minh, đảng cứu tinh, đảng thần kỳ! Ðể đến nỗi 50 tuổi rồi mà vẫn không làm nổi con người ngay thẳng lương thiện, để còn nhẹ dạ, lừa dối, đối xử gian manh với chính tâm hồn, lương tâm mình; để tin vào giọng lưỡi dối trá, lừa mị, gian manh, đổi trắng thay đen của đảng!

Ðể tăng thêm nghị lực dấn thân cho sư nghiệp dân chủ hóa đất nước của bạn, tôi xin kể về một anh bạn trẻ trong nước đi du học, nay đã trở về nước, rất hăng hái và bền chí lao vào sự nghiệp chung ấy của chúng ta. Anh từng là thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, từng là “cháu ngoan Bác Hồ “, còn có lúc mong muốn vào đảng cộng sản. Bố anh là cán bộ đảng viên cộng sản, mẹ anh “khóc hơn cha chết” khi được tin “Bác Hồ đi theo cụ Mác, cụ Lênin “.Ra nước ngoài anh có môi trường mới, tự do nghiên cứu, mở rộng hiểu biết, tập suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của chính mình, và trong không khí dân chủ, tự do, đọc đủ loại thông tin, nhiều nguồn, nhiều luồng, anh tỉnh táo nhận ra là mình đã có không biết bao nhiêu là lầm lẫn, ngộ nhận, bất công, bất cập trong nhận thức chính trị của mình. Và anh tự tập luyện làm chủ cái đầu của mình, không lệ thuộc vào bất cứ cái gì khác. Rèn luyện tư duy độc lập, hoài nghi một cách khoa học, xóa bỏ mọi thần tượng, để rồi anh đưa lên mạng internet một bài tâm sự với các bạn trẻ trong ngoài nước, ký tên: “người du học”, với lời kết luận chắc nịch như một tuyên ngôn:

... “Không! đã quá đủ rồi! Hãy để cho chúng tôi được nghe cái chúng tôi muốn nghe; thấy cái chúng tôi muốn thấy; làm cái chúng tôi muốn làm. Ðừng tiếp tục bắt lũ trẻ tội nghiệp chúng tôi ngồi im lặng mà nghe người ta chỉ bảo: phải như thế này này, không được như thế kia!

Không! Tôi sẽ không bao giờ giống mẹ tôi - bật khóc chỉ vì thấy mọi người xung quanh đều khóc. Không! Tôi sẽ không bao giờ gật chỉ vì tất cả mọi người đều gật. Không! Tôi sẽ không bao giờ giống bố tôi - giả bộ ngoan ngoãn để được yên thân. Tôi chỉ là tôi thôi!

Không! Tôi sẽ không còn là tôi của hôm qua nữa! Tôi sẽ là tôi của ngày mai, bước ra khỏi đám đông, đạp đổ mọi thần tượng giả hình, xây tượng đài của chính mình: tự do và tri thức “.Nhà hùng biện Marat nhân vật lãnh đạo của cuộc cách mạng dân chủ dân quyền Pháp cuối thế kỷ 18 đã nói:

Người ta lớn bởi vì người cúi xuống

Hỡi nhân dân!

hãy đứng cả lên!

Nhà thơ dân chủ Bùi Minh Quốc cũng nói lên ý ấy trong mấy câu thơ:

Vì ta cúi nên ta nhìn chúng lớn

Ta thẳng lưng thấy chúng cũng thường thôi

Và chính lúc chúng mang phồng mép trợn

Lại là khi chúng sợ sắp tiêu đời.

MỘT TƯ DUY ĐỘC LẬP :

TA HÃY KIÊU HÃNH ĐỨNG THẲNG LƯNG,NGẨNG CAO ĐẦU ,khẳng định Ta là Ta ,làm chủ đời Ta
KHÔNG QUÌ GỐI CÚI ĐẦU TRƯỚC BẤT CỨ THẦN TƯỢNG HÃO HUYỀN NÀO ,KHÔNG THEO ĐƯÔI SÙNG BÁI BẤT CỨ AI, để ta kết thân với bất cứ ai có cùng một thái độ sống ngay thẳng, đàng hoàng như thế.

ĐỂ CẢ DÂN TỘC NÀY ĐỀU ĐỨNG THẲNG, KHÔNG CÚI ĐẦU SÙNG BÁI MÙ QUÁNG BẤT CỨ MỘT HỌC THUYẾT XA LẠ NÀO, MỘT LÃNH TỤ GẦN XA NÀO . . .

- Lời cuối cùng trong phần kết luận này là để thưa chuyện với các bạn tại sao cuốn sách nhỏ này lại mang tên Chia sẻ tình yêu thương.

Vì có thể có người cho rằng đây là cuốn sách nhỏ chuyên bàn về lý sự. Làm thế nào để nâng cao dân trí về dân chủ hóa? Làm thế nào để thuyết phục mọi người ta đối thoại về nhu cầu cấp bách của dân chủ hóa nước ta? Con đường dân chủ hóa, những bước đi của nó nên như thế nào? Và nhìn lại những sự kiện lịch sử và nhân vật lịch sử quan trọng nhất, ta nên đánh giá và đánh giá lại ra sao? Ðâu là trở ngại cần khắc phục và vượt qua? Những bộ mặt chiến sỹ dân chủ nổi bật; những kinh nghiệm bước đầu về tuyên truyền dân chủ hóa ở trong nước... Vâng, đúng vậy, những vấn đề trên phần lớn là thuộc về nhận thức, trình độ nhận thức và phương pháp nhận thức, liên quan đến sự vận động, ghi nhớ, thao tác của bộ óc, của trí tuệ. Nói nôm na, đây là vấn đề của lý sự, của cãi lý.

Tôi mong rằng vấn đề lý sự, nhận thức về dân chủ nên đặt trên vấn đề của tình cảm, của thương yêu, của chia sẻ; lấy yêu thương quê hương mình, đồng bào mình, yêu thương con người, yêu thương mọi con người làm gốc. Và xin bạn hãy yêu thương cả những người bất đồng chính kiến với bạn, đừng bao giờ giận dữ, ghét bỏ, chửi mắng hay trong lòng khinh bỉ và xỉ vả họ. Họ chỉ là nạn nhân của cả một học thuyết có mục đích rất nhân văn (người không bóc lột người) nhưng với những biện pháp rất phi nhân tính (đấu tranh giai cấp không khoan nhượng, kích động căm thù ngút trời, chiến tranh là phương pháp cơ bản, độc quyền chân lý); họ là nạn nhân của thời cuộc, của một ảo tưởng khổng lồ, dai dẳng, của những điều kiện lịch sử khách quan, ngoài ý muốn của họ; rồi mới đến họ là nạn nhân của thái độ bị động, theo đuôi, nhu nhược, mù quáng dai dẳng của chính họ.

Riêng trong lĩnh vực dân chủ hóa, họ là nạn nhân của cả một hệ thống tuyên truyền cổ động, gíáo dục, thông tin văn hóa, một hệ thống xuất bản báo chí, truyền thanh, vô tuyến truyền hình, những hệ thống báo cáo viên, câu lạc bộ, loa phát thanh... ầm ỹ, rực rỡ, lắp đi lắp lại, hỗn xược, nhàm chán, vô duyên, trâng tráo bủa vây bạn khắp nơi, cưỡng bức bạn dưới cái danh từ dễ nghe: phục vụ! Hàng triệu người làm cái việc tệ hại đầu độc cả một xã hội ấy: nhà báo, nhà văn, nhà thơ, nhà giáo, nhà xuất bản, phóng viên, phát thanh viên, tuyên truyền viên, báo cáo viên, cổ động viên... rất ít người biết rằng mình đang bị ép buộc một cách tinh vi tham gia một cuộc đầu độc toàn xã hội cực kỳ nguy hại cho dân, cho nước; họ là kẻ phá hoại luân thường đạo lý, tàn phá truyền thống của dân tộc, gieo rắc tà đạo tệ hại, củng cố chế độ đầy phi lý, bất công, tham nhũng, nhưng lại núp sau những mỹ từ: ơn đảng, ơn Bác, công lao giải phóng và thống nhất, chủ nghĩa xã hội ưu việt, vì dân và do dân, tầm cao thời đại! Xét cho cùng họ cũng chỉ là nạn nhân bị cưỡng bức phục vụ cho một đảng đang bị lột mặt nạ trước bàn dân thiên hạ và trước toàn thế giới. Thật là may khi giữa xã hội nhiễu nhương hiện tại nổi lên những gương mặt kiên nghị đáng yêu của các chiến sỹ dân chủ, tiêu biểu cho tinh hoa dân tộc, hiện thân của hồn thiêng sông núi, báo trước tương lai tươi sáng của dân tộc.

- Tôi muốn lưu ý các bạn 2 cơ quan mũi nhọn của đảng cộng sản chuyên chỉ đạo việc đầu độc xã hội; đó là 2 xưởng máy chuyên sản xuất ra những sản phẩm tinh thần và trí tuệ cao cấp của đảng, những lập luận và thủ thuật nhằm làm khuôn mẫu để rèn đúc trí tuệ của cán bộ đảng viên, nhào nặn nên hình mẫu của nhận thức xã hội. Ðó là Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, hậu thân của Học viện chính trị Nguyễn Ái Quốc, từ lâu có mạng lưới rải khắp nước: Trường đảng Cao cấp trung ương, Trường đảng trung cấp các tỉnh và thành phố, Trưởng đảng sơ cấp các quận huyện... Tất cả cán bộ trong guồng máy của nhà nước và của đảng, từ ủy viên trung ương, bộ trưởng, thứ trưởng, vụ trưởng, cục trưởng, giám đốc các doanh nghiệp quốc doanh... đều nhất thiết phải qua một lớp học và có bằng tốt nghiệp tại Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh. Cơ quan thứ hai là Ban tư tưởng và văn hóa cũng của Ban chấp hành trung ương đảng, cơ quan quản lý tư tưởng và nhận thức của toàn xã hội, cơ quan kềm kẹp tinh thần của toàn xã hội, cơ quan chỉ đạo thống nhất tất cả mọi báo chí, nhà xuất bản, đài phát thanh, vô tuyến truyền hình, toàn ngành giáo dục, thông tin tuyên truyền, đối ngoại cũng như mọi tổ chức của đảng: Mặt trận Tổ quốc VN, Tổng công đoàn VN, đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, hội Phụ nữ cứu quốc, đoàn Thiếu niên tiền phong, đội Nhi đồng tháng tám. Họ thực hiện đúng theo phương châm của tên trùm sỏ chiến tranh tâm lý, bộ trưởng tuyên truyền của phát xít Ðức hồi trước Gơben là: “một điều lừa dối, bịa đặt khó tin nhất, nếu được nhắc đi nhắc lại trăm ngàn lần sẽ được mọi người tin là thật”.

CƠQUAN TUYÊNTRUYỀN ĐẦUĐỘC
Hai cơ quan này là 2 cơ quan tốn kém nhất và được trọng vọng và nể sợ nhất, cũng là 2 cơ quan quyền thế lộng hành nhất, quan liêu trịch thượng nhất trong xã hội, chi tiêu phung phí không hạn độ, có nhiều quan chức cấp cao, tiến sỹ giáo sư nhất, trong đó không ít vị là giáo sư tiến sỹ “dỏm”... Ðó cũng là 2 cơ quan có tội lớn nhất trong việc xuyên tạc, bóp méo sự thật, một công cụ ngu dân và kềm kẹp, đàn áp tinh thần nhân dân lợi hại nhất của chế độ độc đoán kiểu toàn trị. Nó còn nguy hiểm và tệ hại hơn cả đội quân cảnh sát an ninh tàn ác, nhũng lạm, vừa đàn áp những nông dân oan ức bị đuổi nhà cướp đất đi khiếu kiện, vừa móc túi những chị em buôn thúng bán bưng trên vỉa hè không chút liêm sỷ.
Khi dấn thân cho sự nghiệp dân chủ hóa cao quý hãy nhận cho rõ bộ mặt tệ hại của hai cơ quan này mà chúng ta luôn gián tiếp hay trực tiếp đối đầu, tìm hiểu cho sâu những mánh khóe, thủ thuật tinh vi của chúng, nhằm giải độc có hiệu quả những chất độc mà họ không ngừng tiêm vào cơ thể xã hội, và thay vào đó chúng ta sẽ tải vào xã hội những nhận thức đúng đắn, lành mạnh, những quan điểm chính trị tiền tiến của thời đại, những chất bổ quý, những sinh tố hiếm tạo nên cuộc sống trí tuệ và tinh thần đầy sinh lực trẻ khỏe cho đất nước.

Bạn hãy tự nguyện dấn thân vào công việc dân chủ hóa quê hương bằng trái tim nóng hổi của mình, vì tình thương yêu nồng nàn đồng bào ruột thịt của mình đang lâm nạn, do bị đầu độc có hệ thống những năm dài. Hãy nuôi dưỡng tình yêu thương ấy suốt thời gian bạn ở thăm quê hương. Bằng tình thương yêu không ngừng chia sẻ cho bà con ruột thịt, bạn sẽ thấy mình trưởng thành và có ích hơn cho nhân quần xã hội, và cuộc đời đáng sống hơn. Bạn cũng sẽ nhận lại được nhiều yêu thương quý mến được san sẻ trở lại. Bạn sẽ hiểu ra rằng tình yêu thương là quý đến mức nào trong cuộc đời này, có nhiều tiền cũng không mua được.

Ngay với những người khi đối thoại tranh luận với bạn tỏ ra khó tiếp thu lẽ phải, chống lại hay không tán thành công cuộc dân chủ hóa của chúng ta, trung thành đến cùng với đảng và nhà nước, suy nghĩ và “ăn nói như báo đảng “, thì bạn chớ tức giận, ghét bỏ; hãy thương hại họ hơn vì xét cho cùng họ chỉ là nạn nhân của một học thuyết và chế độ cổ hủ, và bạn nên thấy công việc chúng ta càng thêm cần thiết và cấp bách; xin bạn vui lòng san sẻ tình yêu thương cho những người chậm hiểu biết, chậm tiến ấy nhiều hơn một chút!

Ngay đối với những cán bộ, nhân viên tệ hại trong 2 cơ quan chuyên đầu độc có hệ thống xã hội ta nói trên (hệ thống trường đảng cộng sản mang tên Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh và Ban tư tưởng và văn hóa của đảng cộng sản), tuy họ phải chịu trách nhiệm cá nhân về những việc họ làm, lũng đoạn tâm lý xã hội, gieo rắc hỗn loạn trong nhận thức của nhân dân về phải trái, đúng sai, chuyên sản xuất ra những luận điệu độc hại, thì xét cho cùng họ cùng chỉ là nạn nhân của một học thuyết sai lầm, một chế độ độc đoán cổ hủ. Xin bạn cũng nên rộng lượng san sẻ cho họ chút ít tình thương, lòng thương hại.
Tôi đã gặp ở Berlin (Ðức) và Varsawa (Balan), một số cán bộ cộng sản cũ ở Nga, Ðông Ðức và Balan thời trước; có 3 anh bạn rất thân, một anh từng có trách nhiệm cao trong Ban tuyên huấn của đảng cộng sản Liên xô, anh nữa là phóng viên quân sự của báo Pravda (Sự Thật) của đảng cộng sản Liên xô, và anh thứ ba là phóng viên quân sự của báo Nơ-đớt-len (nước Ðức mới) của đảng cộng sản Ðức. Cả 3 anh bạn đều trong tâm trạng buồn vì không ngờ cuộc đời họ đã có những bước “lên mây xuống đất”, nhưng họ cũng thú nhận với tôi rằng cuộc đời mới làm họ thanh thản, lương tâm yên ổn hơn trước, và thú nhận rằng quê hương họ may mắn đã chuyển từ một chế độ thấp lên một nền chính trị cao hơn, trong sạch hơn, một xã hội công bằng hơn, có triển vọng phồn vinh rõ rệt. Anh bạn Nga tâm sự: “Tao đỏ mặt khi đọc lại những bài phóng sự dài lòng thòng tao đã viết! Thôi! Chớ nhắc lại những việc làm dại dột lăng nhăng ấy”. Những con người như vậy ở nước ta, từng nhân danh đảng, hùng hồn, ba hoa, hét ra lửa, dạy đời vung vít... rồi cũng sẽ được đổi đời như 3 anh bạn cũ của tôi thôi. Rồi họ sẽ biết xấu hổ. Hãy thương hại họ một chút, ngay từ bây giờ, bạn nhé!

AI LÀ KẺ BÁN NƯỚC ?

VNN: Theo Ông nhận định, hành động bán nước của Lãnh đạo Đảng CSVN đã tác động ra sao đối với đồng bào ta trong nước ?

Ông Bùi Tín: Trong nước, trước đây ít ai chú ý đến vấn đề biên giới và lãnh hải, hải đảo. Những người lãnh đạo cố im hơi lặng tiếng về các hiệp định ký với TQ. Nhưng từ cuối năm 2001 tin trên báo và đài nói về việc cắm mốc dọc biên giới thì nhiều người quan tâm, bàn tán và tìm hiểu. Các tin và bình luận từ nước ngoài qua thư từ, tài liệu, internet, Việt kiều về nước ... làm cho nhiều người quan tâm hơn. Thái độ ấp úng, úp úp mở mở của nhà cầm quyền càng làm cho dư luận hoài nghi và bực bội. Nhiều thắc mắc mà không ai giải đáp. Tại sao chỉ công bố hiệp định phân định biên giới trên bộ trên báo Nhân dân điện tử mà không công bố trên báo chí hay in thành sách nhỏ để công luận được rõ ? tại sao trên Nhân dân điện tử lại không có 64 tấm bản đồ đi kèm, mà khả năng máy điện tử có thể tiếp nhận hàng trăm bản đồ với bất kỳ tỷ lệ nào ? Tại sao tin về việc quốc hội thông qua bản hiệp định ấy lại sơ sài đến vậy ? ai thay mặt chính phủ trình bày ? có ai chất vấn không ? có thảo luận gì không ? có biểu quyết không ? Tại sao vùng Cửa Nam quan và vùng Bản Dốc lại không còn là của ta ? Không một ai trả lời! Còn về hiệp định phân định Vịnh Bắc bộ lại càng bí hiểm. Tại sao không công bố nội dung hiệp định ? Tại sao hiệp định đã được ký từ 25/12/2000 - đã hơn 2 năm rồi - mà đến nay vẫn chưa đưa ra quốc hội thông qua ? Quốc họp mới họp 2 kỳ rồi mà sao không một ai dám nêu lên dù chỉ một câu vấn đề hệ trọng này! Tại sao lại nhượng bộ cho TQ hơn 11.000 km vuông so với hiệp định Pháp - nhà Thanh hồi 1887, như ông thứ trưởng Lê Công Phụng thú nhận ? Ở trong nước cũng như ở ngoài nước, nhiều người lên án nhóm lãnh đạo đảng CS đã bán đất, bán vùng biển cho TQ là vì những lúng túng, úp mở, quanh co, không rõ ràng minh bạch như vậy; chưa nói những nhượng bộ to lớn rõ ràng, đã được thú nhận công khai mà vẫn cãi chày cãi cối là "thoả đáng, hợp lý, bình đẳng, có đi có lạí" ! Họ bắt bớ, đầy ải, kết tội những Lê Chí Quang, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Quế Dương, Trần Khuê ... chính vì các anh dám vạch mặt họ về cái vụ những hiệp định mờ ám này! Thật là hèn hạ đến cùng cực; người cầm quyền phạm tội lớn, lại đi xử tội những công dân lương thiện dám tố cáo tội ấy trước công luận!

Về các hiệp định ấy, chúng ta hãy xem họ thi gan với công luận đến đâu, trong khi nhóm lãnh đạo TQ không ngừng thôi thúc họ phải sớm thông qua và thực hiện hiệp định về lãnh hải cũng như về hợp tác nghề cá trong Vịnh Bắc bộ ...

Cảnh khạc chẳng ra cho, nuốt chẳng vào cộng với cảnh trên đe dưới búa của nhóm lãnh đạo "người lùn" ở Hà Nội quả thật không dễ chịu chút nào!
--------------------------------------------------------------------------------
-------- SƠ LƯỢC TIỂU SỬ ÔNG BÙI TÍN ------------

Sinh năm 1927. • Gia nhập Quân Đội Nhân Dân Việt Nam tháng 9.1945. • Gia nhập Đảng CSVN tháng 3.1946. • 1965: Làm Báo Quân Đội Nhân Dân. • 1982: Phó Tổng Biên Tập Nhật Báo Nhân Dân và Tổng Biên Tập Tuần Báo Nhân Dân Chủ Nhật.

• Tháng 8.1990, đi công tác ở Pháp rồi tỵ nạn chính trị luôn cho tới nay Tác phẩm đã xuất bản ở Hải ngoại: Hoa Xuyên Tuyết (1992), Mặt Thật (1994), Về Ba Ông Thánh (1995), Mây Mù Thế Kỷ (1999). Ngoài ra, còn có 2 tác phẩm Anh ngữ: Following Ho Chi Minh (1993) và From Enemy to Friend (2002), một tác phẩm Pháp ngữ: La face cachée du régime (Mặt thật của chế độ, 1999).

• Hiện là một nhà Báo tự do, thường viết cho TIME, US today, Washington Post, FEER, Boston Globe ... và các Báo Việt ngữ như Thông Luận, Ngày Nay, Thế Kỷ 21, Cánh Én, Đàn Chim Việt ... Ngoài ra, cũng thường bình luận về tình hình Việt Nam trên các Đài VOA, BBC, RFI, RFA, SBS Úc Đại Lợi ...

xxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxxx
hồ chí minh , KẺ TƯỚC ĐOẠT LÒNG YÊU NUỚC

J.F.Revel ( Bùi Tín dịch )

Lời người dịch : Một số bạn trong nước khuyên tôi không nên đụng đến ông Hồ, vì đó vẫn còn là thần tượng, là khu vực cấm, số đông trong nước còn chưa tỉnh. Tôi nghĩ khác.

Sự thật luôn cứng đầu và có sức thuyết phục. Sau khi nước ta vào WTO, sự công khai minh bạch trong sáng là nếp sống mới. Đã đến lúc không thể tiếp tục lừa dối nhân dân.

Phải nói lên sự thật, dù với ai đó, đó là những sự thật đau lòng, chua chát, cay đắng. Phục vụ đảng hay nhân dân? trung thành với đảng hay với nhân dân? Tôi đã lựa chọn, tôi đã dứt khoát chọn nhân dân, cho dù bộ máy công an và tư tưởng của đảng CS lại sẽ chụp mũ tôi là phản bội.

Tôi hoàn toàn đồng ý với tác giả bài này J.F.Revel, một trí thức chân chính, đầy trí tuệ và nhân cách qua bài viết sau đây :
==========================================================================
Hồ Chí Minh đã có thể được coi là anh hùng sáng lập nên nước Việt nam hiện đại và dân chủ, đã có thể được coi là nhà lãnh đạo đã đưa đất nước của ông ra khỏi cảnh thuộc địa để bước lên nền văn minh mới, kết hợp truyền thống với đổi mới.

Nhưng khốn thay, mục tiêu của ông ta không phải là nền độc lập của nước Việt nam, mà là sự hội nhập vào quốc tế cộng sản. Mục tiêu của ông Hồ không phải là giành lại cho nhân dân quyền tự quyết, quyền bầu cử, quyền chọn lựa người lãnh đạo, quyền có luật pháp của mình và lối sống của mình. Mục tiêu của ông ta là cưỡng bức nhân dân phải chấp nhận chế độ toàn trị kiểu Stalin, với tất cả đặc điểm của nó: những cuộc hành quyết không qua xét xử, trại tập trung, sự chà đạp nhân phẩm trong ‘’cải tạo ‘’, quần chúng chết đói và tham nhũng của kẻ lãnh đạo.

Hồ Chí Minh là một trong những người kiên định nhất trong áp dụng phương thức cai trị kiểu cộng sản suốt thế kỷ 20. Nội dung phương thức ấy là khơi dậy những khát vọng tự nhiên củ a con người : khát vọng tự do, thịnh vượng, tiến bộ, độc lập dân tộc để rồi hướng tất cả ý nguyện ấy vào những mục tiêu hoàn toàn trái ngược với những khát vọng ấp ủ bởi quần chúng đã bị ông ta lợi dụng.

Khi quần chúng nhận được ra sự lừa đảo thì đã quá muộn, họ đã bị cầm tù, chính quyền độc đóan đã được thiết lập, cũi đã khóa chặt. Thật không có gì ma quái hơn là sự tước đoạt những tình cảm cao quý, những sự dấn thân đông đảo, những ý nguyện sâu sắc và chính đáng đầy nhân tính để đưa đến sự đầy đọa, bần cùng, ô nhục và đơn giản là Tội Ác . Chúng ta chớ quên rằng chế độ cộng sản là một trong những chế độ đẫm máu nhất, - cũng có thể là đẫm máu nhất, của toàn bộ Lịch Sử, bởi vì không một chế độ nào đã cai trị đồng thời nhiều nước đến vậy . Vào những năm 1980, hơn 2 tỷ người đã sống dưới ách cai trị dã man tàn bạo, và cũng bất lực vì ngu xuẩn của nó.

Dựa vào khát vọng tự do để ngư trị, đó là phương pháp Hồ Chí Minh, rất mực trung thành tuân theo phương pháp của nhân vật tồi tệ Lênin. Phương pháp này đã tàn phá những nơi khác : Cambốt, Êthiôpi, Môzambich, Algiêri, Cuba, Angôla. Đằng sau cuộc chiến tranh giải phóng, một cuộc chiến đấu giành quyền sống bình đẳng, trong đó các chiến sỹ thành thật hiến thân, luôn ẩn dấu âm mưu của những kẻ cầm đầu chống lại tự do và quyền con người.

Hồ Chí Minh có thật lòng tin ở sự tốt đẹp trong tương lai của chủ nghĩa cộng sản ? Tôi nghi ngờ điều này, bởi vì ông ta đã thấy chế đó đó vận hành ra sao trong nhiều nước. Có lý tưởng và cực đoan, có thể ông ta không tự đặt ra câu hỏi ấy. Và cũng như tất cả các nhà lãnh đạo độc đoán, ông ta vẫn giữ vẻ lương tâm thanh thản, cả trong khi nêu lên những mặt tiêu cực của chế độ ông ta đã lựa chọn. Lịch sử là hệ quả không phải của những ý định con người! mà là của hành đông của họ. Mà những hệ quả thì sờ sờ ra đó, cảnh đọa đầy, máu chảy, chết chóc và nạn đói. Người ta không thể xin lỗi sau khi đã tước đoạt cuộc chiến đấu chống thực dân của quần chúng để dẫn đến cảnh tàn phá đến vậy. Trái lại, đó là một cuộc ăn cắp, một cuộc lừa đảo, với hoàn cảnh tăng thêm phần nghiêm trọng cho kẻ phạm tội.

( Trích từ bài:Ho Chi Minh, l’homme et son héritage H! 891; Chí Minh, con người và di sản của Jean–François Revel, nhà văn, nhà triết học Pháp, từng đứng hàng đầu cánh tả, mất ngày 30-4-2006, 82 tuổi, bài đăng trên Viet nam infos , số 36, ra ngày 15-05-2006 ) ./.
zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz
zzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzzz

THANH NIÊN VN NÀO MUỐN BIẾT LƯNG MÌNH ĐÃ NHU NHƯỢC KHOM KHOM HAY CAN TRƯỜNG KHÍ PHÁCH ,HÃY ĐỌC BÀI NÀY
================================
Hãy thức tỉnh
07/02/2007

Cha tôi là một lão thành cách mạng, sau năm 1975, khi tôi 18 tuổi, tôi đã nói với cha tôi: "Những người cộng sản thật là ấu trĩ và mơ hồ. Các đảng cộng sản, chủ nghĩa cộng sản rồi sẽ bị những người cộng sản chống lại. Cha là người yêu nước có công đánh Pháp và thống nhất hai miền. Nhưng vô tình cha là người phá hoại đất nước, phá hoại thuần phong mỹ tục của dân tộc, phá hoại gia tộc, phá hoại con người"

Cha tôi hỏi: Sao con lại nói như vậy ?

Tôi trả lời: "Là con người thì các vấn đề tư hữu, gia đình, tự do, tín ngưỡng là thuộc bản năng cố hữu, tự nhiên của con người. Chủ nghĩa cộng sản chống lại bốn đức tính tự nhiên đó, vì vậy đã chống lại loài người. Chết con cũng không làm cộng sản"
Sự thật thì lịch sử của các đảng cộng sản đã diễn biến đúng như lời tiên đoán đó của tôi.

Sau khi học hết lớp 10 tôi đã quyết định tự nghiên cứu triết học, chính trị, văn học. Sau hơn 10 năm nghiên cứu tôi đã kết luận: "Mác, Ăng Gen là những người ảo tưởng, tâm thần. Họ không hiểu gì về con người, xã hội, chính trị và kinh tế cả. Còn Lê Nin, Mao Trạch Ðông, StaLin, Ðặng Tiểu Bình, Pôn Pốt ..v.v đều là những kẻ háo danh, đầy tham vọng quyền lực nhưng lại tàn ác và ngu dốt.

Chính vì vậy mà đất nước Việt Nam chúng ta hiện nay sau 76 năm ra đời, 52 năm cầm quyền của đảng cộng sản, hiện nay dù còn vẫn chuyên quyền, nhưng đảng đang đưa nước ta từng bước hoà nhập vào các nước văn minh và sự thực là đang đi theo chủ nghĩa tư bản. Nhưng nước ta hiện tại nếu so sánh với các nước phát triển, có nền dân chủ đa nguyên văn minh, thì nước ta hiện có mấy nỗi nhục lớn sau:

+Là nước nghèo vào bậc nhất thế giới.

+Là nước có tham nhũng bậc nhất thế giới.

+Ðất nước do suy yếu nên đảng đã phải nhường đất, nhường biển cho Trung Quốc. Hiện nay quần đảo Hoàng Sa Trung Quốc đã cướp, còn Trường sa thì đang bị 5 nước xâu xé.

+Là nước mà đảng, nhà nước phải dựa và phụ thuộc vào Trung Quốc nên đảng đã luôn gọi những kẻ xâm lược, cướp nước của mình là "đồng chí".

+Những người yêu nước thật sự trong và ngoài đảng tâm huyết với dân, với nước, nếu nói lên sự thật, nói lên tình cảnh đất nước và đòi hỏi tự do, dân chủ, nhân quyền, đa nguyên thì bị đảng bắt tù hoặc quản chế, hoặc theo dõi, cấm đoán.

+Hiện nay quyền hành đất nước thật sự lại nằm trong tay những người đã về hưu nhưng còn nắm được công an, quân đội, tổng cục II. Những người đó là anh hoạn lợn chỉ học hết lớp 3 trường làng. Còn người nữa không phải là đảng viên đảng cộng sản và trong quá khứ đã làm cai đồn điền, từng làm hại những người cộng sản chân chính. Chứ không phải nằm trong tay tổng bí thư, hoặc chủ tịch nước hay thủ tướng đương nhiệm.

+Những người cầm quyền lãnh đạo đảng và đất nước không phải do dân trực tiếp bầu ra nhưng đảng vẫn gọi là "Chính quyền nhân dân". Kỳ thực là một chính quyền của một ê kíp Ma Phi a. Vì vậy những kẻ bất nhân không có trình độ gì nhưng nhờ tài ăn cướp của dân đã trở thành các nhà tư bản đỏ kệch xù. Họ dùng tiền mua chức, mua quyền và được đảng, báo chí ca ngợi hết lời. Thật đúng như lời Ðại tướng Võ Nguyên Giáp đã nói "Ðảng bây giờ trở thành cái bình phong để cho những kẻ bất nhân, tham nhũng lộng hành. "

+Những người công nhân, nông dân bị đảng và những quan tham bóc lột thậm tệ và bị khinh rẻ nhất trong thời đại cộng sản ngày nay, nhưng đảng vẫn luôn hô đảng là đội quân tiên phong của giai cấp công nông.

+Một đất nước do cơ chế độc tài đảng trị chuyên quyền tuyệt đối nên đảng, các cán bộ của đảng từ trung ương cũng như địa phương coi thường pháp luật, coi thường nhân dân vì thế ở đâu cũng xẩy ra các vụ khiếu kiện, kêu cứu của dân. Đã có vô số vụ lên tỉnh, lên trung ương nhưng đảng chả bao giờ giải quyết cho dân. Sự thực dân nay đã trở thành trâu ngựa trong thời đại cộng sản bây giờ.

+Một đất nước do không có dân chủ nên những người tài năng có trí tuệ thì đều bị xếp xó hoặc phải nghe và làm theo những kẻ cầm quyền bất nhân, bất tài.

+Một đất nước do không có tự do, không có nhân quyền vì vậy các văn nghệ sĩ không thể phát triển tài năng theo ý muốn cá nhân. Các nhà báo không phải phục vụ nhân dân vì họ phải luôn viết, nói theo ý đảng chứ không theo sự thật về tình cảnh đất nước. Sự thật họ là những người ăn cơm của dân nhưng lại lừa dối nhân dân mà thôi.

Lịch sử nhân loại chắc chắn chưa có một chế độ chính trị nào vô lý, nguy hiểm, tàn ác hơn chế độ đảng trị độc tài. Ðó là chế độ mà mọi ban ngành đều do đảng, người của đảng cầm quyền, lãnh đạo, quyết định tất cả. Nhân dân chỉ là những con rối, những cái máy để cho đảng sử dụng mà thôi. Vì đảng trị độc tài nên những người của đảng không có trình độ, không có chuyên môn vào nắm quyền ở mọi ban ngành. Vì vậy mọi ban ngành của đảng đều làm việc theo chủ quan cảm tính chứ không theo chuyên môn, không theo luật pháp. Mặt khắc, các ban ngành đều không có phân định trách nhiệm rõ ràng, do đó nền đảng trị là phủ nhận trí tuệ, phủ nhận chuyên môn, phủ nhận tự do và phủ nhận luôn cả con người.

Chắc chắn một chế độ đảng trị là một chế độ phá hoại xã hội, phá hoại con người, phá hoại kinh tế. Xã hội bị một đảng dành quyền cai trị thì xã hộ này luôn luôn suy thoái, nghèo đói, bất công và tham nhũng.

Tôi nghiên cứu Khổng Tử, Mạnh Tử, Lão Tử, Trang Tử và Cổ học tinh hoa năm 19 tuổi, ở thời Xuân thu mấy nghìn năm về trước con người đã có tư tưởng "đại đồng". Tư tưởng này giống như chủ nghĩa cộng sản của Mác - Lê Nin. Sự thực tư tưởng người xưa tiến bộ, hay hơn chủ nghĩa Mác - Lê Nin nhiều.

Tôi xin trích: "Ðường lối chính trị rất cao cả mà thực hành thì thiên hạ phải là của chung, của cả thiên hạ, không một người nào hay một nước nào được nhận thiên hạ làm của riêng mình. Kén chọn người có đức vọng để làm lãnh đạo, tuyển cử người tài năng để ra gánh vác. Giao thiệp đi lại với nhau cho có "Tín" lỡ có hiểu lầm nhau phải phân trần ngay.... ăn ở đối đãi với nhau cần phải "Hoà" lỡ có chênh lệch phải sửa đổi ngay. Có thế tự khắc ai ai cũng đều tôn quý cha mẹ mình, ai ai cũng thân yêu con cái của người khác như con cái mình...

Có thế thời cơ, mưu gian trá mới không nẩy ra và trộm cướp tự nhiên tiêu diệt...

Còn chủ nghĩa Mác - Lê Nin thì lấy đấu tranh giai cấp thù hận làm gốc cho học thuyết của mình, lấy chủ trương dùng những người ngu dốt làm lãnh đạo. Lê Nin đã viết "... giai cấp vô sản là nguồn năng lực cán bộ vô tận họ chỉ cần biết đọc, biết viết là đủ".

Nhưng thật tiếc, mơ ước của loài người luôn luôn tốt đẹp, nhưng con người là chủ quan của từng cá nhân và tín ngưỡng phong tục riêng của mỗi dân tộc, bởi vậy loài người không bao giờ đại đồng được.

Theo tôi nếu một người học hành thâm nho thật sự thì họ không thể làm cộng sản theo kiểu Mác - Lê Nin được.

Người Trung Quốc ở thời xa xưa đã có bàn đến mọi vấn đề xã hội nhưng không có ai bàn đến dân chủ, tự do và nhân quyền cả. Đây là điều đáng tiếc. Còn ở Hy lạp, nhà triết học, nhà đạo đức học Ðê Mô Crít (460 - 370) trước công nguyên đã khẳng định " Dù sống nghèo khổ trong chế độ dân chủ, còn hơn cuộc sống được gọi là hạnh phúc trong chế độ quân chủ" và đã khẳng định: "Hạnh phúc là sự thanh thản trong tâm hồn và được tự do".

Ðọc đến đây chắc các bạn thấy nhận thức, học thức của những người cộng sản thua kém cả những người tiền sử rồi chứ ?

Tôi biết đảng cộng sản Việt Nam hiện nay có một "Hội Đồng Lý Luận Trung Ương" đang cố uốn và bẻ chủ nghĩa Mác - Lê Nin thành "chân lý thời đại" để cho đảng vẫn độc tôn và tồn tại. Thật đúng như bài 202 "nguỵ biện" trong sách: Cổ Học Tinh Hoa. Tôi xin trích đoạn cuối "... Thói thường ở một nước loạn, ý nghĩa có câu nói thường hay trái nhau."

Trích lời bàn: "...Cái trò ở đời người chỉ vụ lợi thì không còn biết nghĩa là gì nữa. Hoặc khi có ai giảng giải cho thì lại tìm câu khéo nói, viện lý sự cùn để tế toái đi cho xong, và tự cho mình là phải là có lẽ.

Viết đến đây tôi nhớ đến chuyện "Ðạo Chích". Chích là một tên đầu đảng luôn đi ăn cướp, ăn trộm, giết người, ăn thịt người. Thế mà khi Khổng Tử đến khuyên dạy, Chích đã lấy "Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Dũng" của đạo Khổng rồi nguỵ biện làm cho Khổng Tử dù biết nguỵ biện nhưng cũng phải thua Chích vậy.

Trong 4000 năm lịch sử chưa bao giờ dân tộc Việt Nam lại phải chịu nhục nhã và con người suy thoái đạo đức như thời cộng sản. Chính vì thời đại đồi bại nên nhân dân bây giờ bị oan trái nhiều và không còn ai tin vào đảng cộng sản nữa. Bởi vậy công nhân đã đình công nhiều còn nông dân thì khiếu kiện ở khắp mọi nơi và tại một số thành phố lớn nhân dân đã biểu tình chống lại quan tham, chống lại nhà nước.

Trung Quốc có câu "Ngu như dân, linh như thần". Dân hiện họ không biết cái gốc vì sao mà xã hội Việt Nam quan lại bất nhân, tham nhũng lan tràn, nhưng các cuộc đồi bại ở trung ương, ở địa phương và các vụ tham nhũng thì ai cũng biết cả đấy.

Chính vì đảng, nhà nước ăn hại và làm hại nhân dân nên hiện nay trong nước đã ra đời khối 8406, đảng Dân Chủ Nhân Dân, đảng Dân Chủ, đảng Thăng Tiến và chắc rồi đây sẽ có nhiều đảng, nhiều tổ chức nữa ra đời, họ là những người yêu nước vùng dậy đấu tranh ôn hoà đòi hỏi đảng cộng sản trả tự do, nhân quyền cho nhân dân. Họ là những người bất khuất, bất chấp tù đày, bất chấp quyền lợi. Dù đấu tranh ôn hoà nhưng đảng cộng sản Việt Nam vẫn luôn run sợ vì vậy họ vẫn luôn đe doạ, đàn áp. Sự thật thì những người đấu tranh cho dân chủ tự do, không có quân đội, không có công an, không có nhà tù, họ chỉ lên tiếng góp sức vào cuộc đấu tranh đòi dân chủ mà thôi.

Họ không phải là lực lượng làm cho đảng cọng sản tan rã và thời đại thay đổi được.

Chúng ta ai cũng biết rằng năm 1978 đảng cộng sản Trung Quốc cho Ðặng Tiểu Bình cầm đầu đã quyết định đi theo kinh tế thị trường tư bản. Sau đó đến năm 1989 thì khối cộng sản Ðông Âu sụp đổ và cả khối đã đi vào chế độ chính trị, kinh tế tư bản chủ nghĩa. Ðến năm 1991 thì đảng cộng sản Liên Xô tan rã. Còn Việt Nam thì năm 1986 đảng cũng đã hô hào đổi mới, kỳ thực là đi theo kinh tế thị trường tư bản. Như vậy là chủ nghĩa Mác - Lê Nin mà các đảng cộng sản từng hô "vô địch" đã không có ai địch cả, nhưng ngày nay đã không còn sống được với nhân loại, với các đảng cộng sản cũng như những người cộng sản nữa.

Những người quan tâm đến vận mệnh đất nước thì đều biết rằng ông Hoàng Minh Chính là Tiến Sĩ Triết Học, Viện Trưởng Viện Triết Học Mác - Lê Nin từ năm 1960 – 1965, đã chống lại chủ nghĩa cọng sản năm 1967 và đã bị đảng bắt tù nhiều năm. Ðến năm 1991 thì các nhà lý luận hàng đầu của đảng đã được đảng tổ chức cuộc hội thảo về "chế độ xã hội dân chủ". Họ đã viết "mục đích là để phê phán sâu sắc hơn nữa để cho đảng tiếp tục đổi mới". Trong đó có ông Lê Hồng Hà là một nhà lý luận hàng đầu của đảng nay đã từ bỏ đảng và từ bỏ học thuyết Mác - Lê Nin. Theo hồi ký Lê Khả Phiêu, đến năm 1995 đã có cuộc họp kín giữa các ông Phạm Văn Ðồng, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Mạnh Cầm, Vũ Oanh là những người đã chủ trương xoá bỏ chủ nghĩa cộng sản và tên đảng cộng sản. Các ông Ðỗ Mười, Lê Ðức Anh, Lê Khả Phiêu... thì vẫn chủ trương duy trì chủ nghĩa cộng sản và đảng cộng sản. Sau đó ông Phạm Văn Ðồng đã đề cử ông Nguyễn Mạnh Cầm làm tổng bí thư đảng. Nhưng cánh cấp tiến đã bị cánh bảo thủ có quyền lực hơn gạt đi. Hiện nay thì đã có hàng ngàn cán bộ đảng viên đảng cộng sản đã quay lưng với chủ nghĩa Mác- Lê Nin. Họ đang lên tiếng đòi đảng bỏ điều 4 hiến pháp và trả tự do nhân quyền cho nhân dân. Như các ông Võ Nguyên Giáp, Võ Văn Kiệt, đại tướng Chu Huy Mân hoặc con ông Lê Duẩn là Lê Kiên Thành v.v...

Ngoài những người đã và đang lên tiếng thì đa số các đảng viên đã về hưu ở các thành phố lớn nhờ có nhiều thông tin nên họ đã thấy được thời đại bất công, vô lý, dù họ không công khai lên tiếng chống lại đảng cầm quyền, nhưng họ ủng hộ các nhà đấu tranh dân chủ và đồng thời họ không theo đảng cầm quyền cũng như chủ nghĩa Mác - Lê Nin nữa. Như thế là những người ngồi cùng thuyền với Vua "Tấn" nay đa số đã biến thành con nhà họ "Loan" cả rồi.

Thực tế qua dư luận trong Bộ Chính Trị, trong các uỷ viên trung ương cũng như các học giả trí thức thì đảng cộng sản Việt Nam sau một giai đoạn chia bè chia phái tranh giành nhau, giết nhau, vu khống nhau thì trong một thời gian gần đây đảng sẽ bị những người cấp tiến giải tán rồi thay đổi cương lĩnh, luật pháp để đi vào thế giới tự do và dân chủ thực sự. Ðó cũng là con đường duy nhất để đưa nhân dân Việt Nam đi lên giàu mạnh và công bằng văn minh thật sự và đúng trào lưu thời đại.

Theo dư luận và theo tôi được biết thì hiện nay ê kíp của ông Mười, ông Anh đang ngày một suy yếu dần (thực tế ông Mười và ông Anh đã 86 tuổi thì còn được bao lâu nữa). Hiện nay trong Quốc Hội, trong bộ Chính Trị, trung ương đảng đang có sự chia rẽ, bất mãn, bất phục tùng và nổi loạn ngày một lớn hơn.

Một đất nước văn minh thì khoa học, triết học giúp con người thấy nguồn gốc của vũ trụ, con người từ đâu mà có, giúp khám phá các bí mật của vật chất để loài người xây dựng khoa học và công nghệ ngày càng tiên tiến hơn. Tôn giáo cho con người niềm tin và hy vọng và đồng thời xây dựng con người có đạo đức, có tình thương yêu. Nhưng các đảng cộng sản thì những yêu cầu đó đã không làm được. Chính vì vậy mà các đảng cộng sản qua thời gian đã phải tan rã mất dần. Sự thực là họ đã chống lại con người, chống lại sự phát triển của xã hội.

Vì vậy tôi mong mọi tầng lớp như quân đội, công an, hưu trí cũng như các nhà doanh nghiệp, tầng lớp công nông, trí thức hãy đi theo hoặc ủng hộ những người đấu tranh cho dân chủ, tự do. Ðó là con đường khôn ngoan và vì dân vì nước thật sự.

Việt Nam ta hiện nay nếu có ai hoặc một ê kíp nào trong đảng cộng sản mà tỉnh táo, khôn ngoan đưa đất nước đi vào quỹ đạo tự do, dân chủ, đa nguyên thật sự thì chắc chắn họ sẽ được cả dân tộc mang ơn và tôn vinh mãi mãi.

Dân chủ, tự do là căn bản giải quyết mọi vấn đề của mọi vấn đề xã hội. Vì vậy trách nhiệm cao cả thiêng liêng nhất bây giờ của mọi công dân Việt Nam là đấu tranh để đưa dân tộc ta, đất nước ta đi vào thế giới văn minh, tự do, dân chủ, nhân quyền và đa nguyên thật sự.

Hà Nội, ngày 05 tháng 10 năm 2006
Phạm Hồng Ðức
ĐỀ NGHỊ QUÍ BẠN góp tay COPY và PASTE CÁC NƠI TÙY THÍCH


place comments:
30 months ago Nguoi yeu nuoc   0
Dù bạn thuộc phe phái nào thì bạn cũng có quyền sử sụng quyền làm chủ và quyền tự do ngôn luận của mình. Các bạn hãy dán các ý kiến của mình lên đây để giải phóng tư tưởng đang bị cầm tù. Các bạn có thể theo dỏi tình hình chính trị đa chiều của đất nước qua trang web: www.bbcvietnamese.com (trang tin tiếng Việt của đài BBC)
add your comment in English


Edited: 29 months ago Languages: en