World / China / Hainan / Wanning, 301 km from center Coordinates: 16°50'27"N   112°21'0"E
This place was deleted, it will be removed from all search engines in few weeks.

Hoang sa da roi vao tay GIAC PHUONG BAC



www.youtube.com/watch?v=8ltLzuYRczU&feature=related
Hoang Sa Than yeu cua VN da bi bon lang gieng 16 chu vang cua Dang CONG SAN VN chiem dong .SAN BAY CUA BON TAU XAM LUOC.Đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam về mọi mặt, ý thức hệ, chính trị, kinh tế, văn hóa hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Quốc, không thể là cái gốc vững mạnh làm chỗ dựa để chống Trung Quốc xâm lược được. Vậy trứơc mắt không thể có giải pháp chính trị để tạo ra được một xã hội trên dưới một lòng, một dạ chống xâm lăng.
Không thể có nghịch cảnh nhà cầm quyền Hà Nội chẳng những cấm biểu tình chống Trung Quốc mà còn huy động nhân viên công lực đàn áp thô bạo dân chúng chỉ vì dân chúng vì muốn tỏ bày lòng công phẫn trước hành động xâm lược của Bắc Kinh.
“16 chữ vàng” mới truyền tụng ở Việt Nam: “Láng giềng khốn nạn, cướp đất toàn diện Lấn biển lâu dài, thôn tính tương lai”
nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=90641
San Bay quan su Viet nam (!)Khong!.Day la dao HOANG SA cua VN ,nhung bon Tau chiem va xay san bay Quan su cua chung .(Bon Tau: lang gieng 16 chu vang Cua Dang ta_Dang CSVN Quang Vinh ay ma ).Cuu dai ta Quan doi NDVN tra loi phong van trong phim Su that ve Ho Chi Minh noi : "tap doan CSVN noi rang :Tha de Hoang sa va Truong sa roi vao tay cac dong chi Trung Quoc Ruot thit ,con tot hon mot trieu lan nam trong tay chinh quyen Sai gon".Do la bang chung hung hon chung minh rang tap doan CSVN rap tam ban re lanh hai va bien dao thieng lieng do cha ong de lai cho bon Tau.Hay tranh dau de doi lai Hoang sa hoi nhung nguoi Viet nam yeu nuoc.Dat nuoc Viet Nam Truong ton bon ngan ma khong can su co mat cua dang CS,Nhan Loai Truong ton vi khong co CN Mac-lenin.

Hoang sa than yeu da bi bon Tau _lang gieng 16 chu vang cua Nong Duc Manh ,Dang CSVN_Xam chiem

Tất cả những hành vi của Trung Quốc đánh chiếm và sáp nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ Trung Quốc chính là những hành vi được liệt kê trong ba điều khoản này của Nghị quyết 3314. Nhưng liệu Hà Nội có dám tố cáo hành động xâm lược của Bắc Kinh không? Thái độ nhu nhược của họ trong vụ Tam Sa không phải là phản ứng thích hợp có khả năng bảo toàn lãnh thổ Việt Nam truớc tham vọng bá quyền của Trung Quốc. ..
Dân tộc Việt Nam, trong thế yếu, cần phải qua ngả HĐBA đưa ra trước công luận quốc tế, hành vi xâm lược phi pháp của Trung Quốc như là một biện pháp tự vệ. Trước những chỉ dấu cho thấy Hà Nội sẽ đặt quyền lợi của Đảng lên trên quyền lợi quốc gia dân tộc, hai bộ phận của dân tộc, ở trong và ở ngoài nước không thể khoanh tay ngồi yên nhìn đất nước bị xâm lăng. Do đó mà vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa lại còn phải xem xét thêm dưới góc cạnh chính tri.
Do sự lệ thuộc của Đảng Cộng sản Việt Nam vào nước đàn anh phương Bắc, Hà Nội đã và sẽ không đủ sức mạnh để đối đầu về cả hai mặt quân sự và ngoại giao với Trung Quốc. Dân tộc Việt Nam bởi vậy nên có cách ứng xử khác với Đảng Cộng sản Viêt Nam để ngăn chặn ý đồ lấn chiếm của Trung Quốc, may ra còn giữ được những gì chưa mất cho Bắc Kinh.
Trước mắt phải đòi hỏi Hà Nội, với tư cách thành viên Hội Đồng Bảo An của mình, đưa vụ HSTS ra trước HĐBA để Việt Nam được Liên Hiệp Quốc bảo vệ chống lại mối đe doạ Bắc Kinh. Nhờ HĐBA can thiệp trong vụ HSTS không có nghĩa là tranh tụng hay khai chiến với Trung Quốc mà là để cho HĐBA tìm cho nước Việt Nam, trong thế yếu, một giải pháp thích hợp, nghĩa là phù hợp với tinh thần và văn tự của quốc tế công pháp. Để ôn hòa giải quyết một “tình hình” hay một “cuộc tranh chấp” có khả năng đe dọa hòa bình trong vùng dẫn tới đe dọa hòa bình thế giới
Đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam về mọi mặt, ý thức hệ, chính trị, kinh tế, văn hóa hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Quốc, không thể là cái gốc vững mạnh làm chỗ dựa để chống Trung Quốc xâm lược được. Vậy trứơc mắt không thể có giải pháp chính trị để tạo ra được một xã hội trên dưới một lòng, một dạ chống xâm lăng.
Không thể có nghịch cảnh nhà cầm quyền Hà Nội chẳng những cấm biểu tình chống Trung Quốc mà còn huy động nhân viên công lực đàn áp thô bạo dân chúng chỉ vì dân chúng vì muốn tỏ bày lòng công phẫn trước hành động xâm lược của Bắc Kinh.
Những người cộng sản cầm quyền ở Hà Nội không thể đồng hóa quyền lợi riêng của họ với quyền lợi tối thượng của quốc gia dân tộc. Luận điệu nhân nghĩa giả dối “16 chữ vàng” không thể che đậy được ý đồ bá quyền tàn bạo của Bắc Kinh.
Vụ Tam Sa là lời cảnh cáo của lịch sử để mọi người Việt Nam, từ kẻ cầm quyền đến người dân thường, ở trong nước cũng như ở ngoài nước, kịp thời biết cùng nhau tái phối trí quyền lực trong quốc gia, thực hiện hòa đồng dân tộc đích thực, thay cho giai cấp đấu tranh, tạo được một tổng lực đủ khả năng động viên người và của trong cả nước, đánh bại âm mưu người Hán thuần dưỡng người Việt.

Nhóm cầm quyền Hà Nội tỏ vẻ thờ ơ, không làm tròn bổn phận của mình. Một nhóm cầm quyền mà không dám ra mặt bảo vệ tính mạng và tài sản của nhân dân, của những người ngư phủ thì chính quyền đó không còn chính danh nữa. Đảng cộng sản cầm quyền ở Việt Nam về mọi mặt, ý thức hệ, chính trị, kinh tế, văn hóa hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Quốc, không thể là cái gốc vững mạnh làm chỗ dựa để chống Trung Quốc xâm lược được. Vậy trứơc mắt không thể có giải pháp chính trị để tạo ra được một xã hội trên dưới một lòng, một dạ chống xâm lăng.
Không thể có nghịch cảnh nhà cầm quyền Hà Nội chẳng những cấm biểu tình chống Trung Quốc mà còn huy động nhân viên công lực đàn áp thô bạo dân chúng chỉ vì dân chúng vì muốn tỏ bày lòng công phẫn trước hành động xâm lược của Bắc Kinh.

Đến đầu năm 2008 đã có những đợt tấn công lạ lùng hơn, là trong đêm tối, nhiều chiếc “tàu lạ” đã đâm mạnh vào những chiếc tàu của người Việt đang đánh cá trên vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam. Truyền hình Trung Quốc còn chiếu những đoạn phim cảnh sát biển Trung Quốc trang bị tối tân áp chế những ngư dân Việt nam tay không tấc sắt, khiến họ phải lạy lục xin tha mạng.
“Hành động của Hải quân Trung Quốc đối với ngư dân Việt Nam là của những tên côn đồ, hay gọi là hải tặc, hay là của bọn khủng bố. Chúng ta có trách nhiệm là phải lên án mạnh mẽ và chống trả bằng mọi hình thức Hành động đó là của hải tặc, chứ không thể là của hải quân một nước lớn. Người đàng hoàng chỉ cần đuổi hay mời ngư phủ Việt Nam ra khỏi vùng đó thôi chứ không cần phải cướp tàu, bắt người và đòi tiền chuộc. Chúng ta cần phải đem việc này ra trước quốc tế.”
.
Điều mà đáng lên án hơn là; giữa 2 Đảng và 2 nhà nước của Việt Nam và Trung Quốc họ luôn luôn khoe rằng tình đồng chí anh em rất là nồng nhiệt, thắm thiết nhưng mà trong khi đó thì ở ngoài biển Đông thì ngư dân Việt Nam bị tàu thuyền của chính những người đồng chí đó bắn giết, cướp bóc.”

GS Ngô Vĩnh Long : Việt Nam trong những năm qua thay vì mua thời gian để mà hợp tác với các nước trong khu vực cũng như với các nước ngoài khu vực như Mỹ, vân vân, thì Việt Nam lại không làm chuyện đó cho tốt mà Việt Nam càng ngày càng đi sâu vào quỹ đạo Trung Quốc, tưởng rằng nhượng bộ Trung Quốc, làm cái gì cho Trung Quốc bằng lòng thì Trung Quốc sẽ tha cho Việt Nam, sẽ không ép Việt Nam nữa. Cách đây hơn 2 năm Việt Nam nhượng bộ Trung Quốc bằng cách cho Trung Quốc mở vùng cao nguyên khai thác bauxite.
Việt Nam tưởng nhượng bộ lớn như thế này thì Trung Quốc sẽ không ép, nhưng Việt Nam không thuộc lịch sử Trung Quốc trong mấy nghìn năm là càng nhượng bộ thì Trung Quốc càng ép.
Bây giờ nếu Việt Nam không khéo thì Việt Nam cũng giống như một tuýp thuốc đánh răng, Trung Quốc sẽ ép từ biên giới phía Bắc xuống, Biển Đông sang, nó bóp Việt Nam bây giờ anh có phọt ra Phú Quốc thì nó cũng không tha, giống như là nó ép Tưởng Giới Thách ngày xưa chạy ra Đài Loan rồi bây giờ nó cũng không tha, thành ra Đài Loan phải nhờ cậy mấy nước khác mới có thể giữ được.
Mà Việt Nam, tôi nghĩ rằng đi lá bài trong 2 năm qua càng ngày càng nghiêng về Trung Quốc, tưởng rằng như vậy thì Trung Quốc sẽ tha, đây là lá bài sai. Mà cùng lúc Việt Nam lại đòi phần lớn các đảo Trường Sa là của Việt Nam thì tôi nghĩ rằng cái này là vấn đề càng sai nữa, vì mình muốn các nước Đông Nam Á ủng hộ mình thì phải nhượng bộ cho họ về những gì mà mình thấy không quan trọng thì mình nên bỏ, những cái gì mình thấy là đúng về phần mình thì mình thương lượng với họ
Vấn đề này Trung Quốc lại chơi quá, không những nó thách đố tàu Mỹ Impaccable, nó lại theo dõi tàu Mỹ và đụng tàu Mỹ trên đường đi đến Phi Luật Tân, rồi thấy Mỹ chưa nói gì thì Trung Quốc lại quá lố đâm vào các tàu của ngư dân Việt Nam, bắt ngư dân Việt Nam.
Đây là cơ hội rất tốt cho Việt Nam để đem vấn đề này ra trước công luận thế giới, trước Liên Hiệp Quốc, mà bây giờ Việt Nam đang là thành viên của Hội Đồng Bảo An, cho nên nếu Việt Nam đưa vấn đề này ra thế giới thì Trung Quốc sẽ bị kẹt. Đây là một cơ hội để Việt Nam phản công, vậy mà Hà Nội lại phản ứng bằng cách đề nghị Trung Quốc đừng bắt ngư dân, đề nghị thế này đề nghị thế kia, mà là những đề nghị không ra gì cả.
Thay vì tự do để phát triển thì Việt Nam lại theo mô hình đàn áp để phát triển. Mô hình này thì trước đó Nhật đã theo rồi, Hàn Quốc đã theo rồi, nhưng mà lúc đó là trong thế chiến tranh lạnh.
Bây giờ thời đại đã khác rồi, không thể làm như vậy được nữa. Nhưng mà Trung Quốc nó vẫn làm theo mô hình đàn áp để phát triển, mà phát triển bằng cách xuất khẩu. Nó tưởng rằng mô hình đó là mô hình thắng thế, nhưng mà bây giờ anh có đàn áp đi nữa, anh có thể sản xuất rất là nhiều, nhưng mà nếu Mỹ và Châu Âu và các nước khác không nhập hàng của anh thì anh làm gì?
Trung Quốc là nước lớn nên nó có thể quậy lung tung để các nước khác nhượng bộ nó, nhnưg Việt Nam là nước nhỏ nên quậy lung tung không được, đàn áp dân chúng cũng không đàn áp được giống như Trung Quốc, thành ra Việt Nam đi theo mô hình Trung Quốc là theo cái mô hình bậy.
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Dư luận vẫn tiếp tục theo dõi và tỏ ra bức xúc về vấn đề chủ quyền biển đảo Việt Nam đang bị Trung Quốc dùng nhiều cách khống chế. Những sự kiện như bắt ngư dân Việt Nam đòi tiền chuộc hay cấm đánh bắt cá trong mùa cá ngay trong lãnh hải của Việt Nam đã dấy lên câu hỏi liệu chủ quyền của đất nước có được chính quyền bảo vệ đầy đủ hay không, và liệu Trung Quốc sẽ còn những động thái nào tiếp theo sau các vụ việc vừa qua. Mặc Lâm có bài viết về vấn đề này sau đây.
Chủ trương bành trướng lộng hành của TQ
Nhân sĩ trong và ngoài nước có quan tâm đến vấn đề biển Đông đều khó thể chịu nổi những sự kiện hồi gần đây khi Trung Quốc ngày càng tỏ vẻ lộng hành hơn không những khống chế và kiểm soát một cách công khai những vùng biển đang tranh chấp mà còn ra lệnh cấm đánh bắt cá đối với ngư dân nhiều nước trong đó ngư dân Việt
bị ảnh hưởng nghiêm trọng nhất.
Liên tục trong nhiều tháng, tàu Trung Quốc xâm nhập vùng biển của Việt Nam và bắt cóc ngư dân đang đánh bắt cá trong lãnh hải Việt Nam và đòi tiền chuộc. Lý do mà Trung Quốc đưa ra là tàu Việt Nam vi phạm lãnh hải của họ. Sau nhiều ngày im lặng, Việt Nam lên tiếng một cách yếu ớt đòi Trung Quốc phải thả ngay lập tức những ngư dân này và thái độ duy nhất mà Trung Quốc đưa ra là im lặng.
Ông Chu Tiến Vĩnh, Cục trưởng cục Khai thác và bảo vệ nguồn thủy sản Việt Nam cũng là chủ tịch Ủy Ban Liên Hiệp nghề cá Việt Trung gửi thư đòi Trung Quốc phải thả ngư dân Việt Nam, nếu không sẽ không tham dự cuộc họp trừ bị mà Ủy Ban này sẽ tổ chức vào tháng 8 này tại Đà Nẵng. Đáp lại bức thư này của ông Vĩnh cũng là sự im lặng của Trung Quốc.
Những người biết chuyện đều bức xúc trước hành động này, trong đó có tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, nay đã 93 tuổi nhưng vẫn còn đủ minh mẫn để biết được những sai trái mà trung Quốc đang vi phạm, ông nói:
-Tôi cho rằng những việc mà Trung Quốc làm là rất sai trái, lãnh hải của Việt Nam mà Trung Quốc ngang nhiên cấm tức là dùng sức mạnh để ức chế mình rồi.
Ngày 15 tháng 7 ngư dân Việt Nam lại đối diện với một vấn đề nghiêm trong khác là tàu lạ đâm vào chiếc tàu mang mã số QNG2203 trong vùng biển thuộc chủ quyền Việt Nam. Tọa độ chính xác được xác định khi sự cố xảy ra là 13 độ 45 vĩ bắc 110 độ kinh đông. Sự việc này nói lên tính câp bách mà chính quyền cần phải xem xét.
Mặc dù chậm nhưng Bộ Ngoại Giao đã gửi công hàm đến các nước yêu cầu tiếp tay điều tra tàu lạ. Tuy nhiên người ta không có bất cứ thông tin nào về phản ứng này vì nước nào được yêu cầu tham gia điều tra không thấy Bộ Ngoại Giao nói đến.
Ai có trách nhiệm bảo vệ người dân?
Về phía chính phủ, PGS TS Nguyễn Chu Hồi, Phó tổng Cục trưởng cục biển và Hải Đảo Việt Nam cho biết:
-Về vấn đề này thì chính phủ cũng đã ra tuyên bố một cách rõ ràng từng vụ việc một nhưng vấn đề biển Đông là một vấn đề lâu dài không thể giải quyết một cách nhanh chóng được.
Ông Dương Danh Huy, một chuyên gia về vấn đề biển Đông cho biết những ý kiến của ông về cách đối phó với Trung Quốc trong tình thế hiện nay của Việt Nam, ông nói:
-Tôi nghĩ Việt Nam không nên ngồi yên và chờ đợi, Chính phủ phải chủ động mở một chiến dịch rộng rãi tranh thủ dư luận thế giới.
Thế còn dư luận trong nước, nguồn nội lực có sẵn và tuyệt đối vì quyền lợi đất nước phải được tận dụng như thế nào? Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh xác định vai trò của bào chí và người trẻ trong nước như sau:
-Tôi cho rằng những việc Trung Quốc ức hiếp chúng ta thì báo chí phải lên tiếng đấu tranh. Nhân dân chúng ta phải lên tiếng đấu tranh..
Tiếc rằng đề nghị của tướng Vĩnh cũng như của hàng triệu người khác cho tới nay vẫn là một điều nhạy cảm. Khó thể trông đợi điều gì khả quan hơn trong cách chống trả của Nhà nước khi nỗi ám ảnh một cuộc chiến tranh với Trung Quốc vẫn khống chế mọi quyết định của nhà cầm quyền hiện nay.
Liệu nỗi sợ hãi này là có thật khi mà Việt Nam vừa kỷ niệm 45 năm ngày chiến thắng của bộ đội hải quân đã chiến đấu anh dũng, bắn rơi 8 máy bay phản lực hiện đại và bắn hỏng nhiều máy bay khác của Mỹ, mở đầu trang sử chiến đấu và chiến thắng của Quân chủng Hải quân.
Dư luận trông đợi rằng sức mạnh hải quân mà 45 năm trước Việt Nam có được sẽ tiếp tục phát huy trong hoàn cảnh nguy khốn hiện nay. Liệu sự trông đợi này có quá lạc quan hay không?
Ai bảo vệ ngư dân?
Nguyễn An, phóng viên đài RFA
2009-07-12
15 ngư dân và hai tàu đánh cá đã về tới quê ở xã Sơn Hải, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An sau khi đã đóng 180 triệu đồng tiền phạt cho Trung quốc, bị giam giữ 45 ngày và bị tịch thu toàn bộ đồ nghề cũng như hải sản đã đánh bắt được trong khu vực mà cảnh sát biển Trung quốc nói là lãnh hải của họ.
Còn bao nhiêu ngư dân đang bị Trung quốc giam giữ? Chính phủ Việt Nam sẽ giải quyết vấn đề này ra sao? Và đời sống của bà con ngư dân sẽ đi về đâu? Nguyễn An trình bày một số chi tiết?
Bắt giam, nộp phạt
Bản tin trên báo điện tử Dân Trí ngày 6 tháng 7, kể lại là rạng sáng ngày 27 tháng 5, tức là ngày thứ 14 của chuyến ra khơi đánh bắt cá với chi phí trang bị trên 30 triệu đồng, hai tàu của các anh Nguyễn Văn Đường và Nguyễn Văn Được đang hành nghề trong vùng biển được coi là khu vực đánh cá chung Việt-Trung, thì gặp gió mùa đông bắc quá lớn khiến họ không còn điều khiển được tàu, nên đành để tàu trôi tự do trong khi tiếp tục câu mực, kéo cá.
Đến 8 giờ sáng thì hai tàu bị cảnh sát biển Trung quốc tiến sát, lên tàu lục soát, tịch thu toàn bộ mực cá rồi áp tải vào đảo Hải Nam. Sau khi báo tin về, gia đình vay mượn khắp nơi cho đủ số tiền phạt 180 triệu đồng cho hai tàu và 15 thuyền viên. Nộp đủ tiền xong, thì tất cả được thả về hôm 4 tháng sáu và về đến nơi ngày 6 tháng 7.
Phóng viên Dân trí cũng cho biết thêm là trong cuộc phỏng vấn, những người vừa thoát nạn than là họ không còn tiền để sửa sang và trang bị cho tàu ra khơi nữa.
Họ cũng nói là trên tổng số 200 thuyền của toàn huyện, chỉ có 30 chiếc là có giấy phép VIO đánh bắt cá trong khu vực đánh cá chung thôi.
Mới hai tuần trước, Trung quốc bắt giữ ba tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam ở xã An Hải, huyện Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi với 37 thuyền viên, bắt đóng phạt 540 triệu đồng, cho hai tàu và 25 người về để lấy tiền, còn giữ lại 12 người, trong đó có ba thuyền trưởng. Trò chuyện với biên tập viên Gia Minh của ban Việt ngữ, chủ tịch xã An Hải là ông Nguyễn Dự nhấn mạnh rằng :
“Ngư dân đánh bắt trong vùng biển của Việt Nam, chứ không phải của Trung quốc. Oan nhất cho người ta là người ta ở tọa độ thuộc vùng biển của Việt Nam.”
Ông Dự cũng cho hay là từ trước đến nay, bị bắt như thế này thì có cả chục chiếc rồi, nhưng cũng có lần vi phạm vùng biển của Trung quốc, thì đành chịu phạt th
Không ai bảo vệ
Đặt vấn đề ngư dân Việt Nam đánh bắt cá ở biển Đông, trong vùng lãnh hải của Việt Nam mà không được bảo vệ, thì ông Dương Danh Dy, một nhà ngoại giao từng làm việc nhiều năm với Trung quốc nói trong một cuộc phỏng vấn dành cho biên tập viên Mặc Lâm như sau:
“Ngư dân vẫn tổ chức thành từng đoàn bảo vệ, rồi có những phương tiện như máy bộ đàm để kêu gọi, nếu cần nhờ bộ đội biên phòng giúp đỡ, chúng ta vẫn làm.”
Tuy nhiên đối với chính người dân đang trực tiếp đối đầu với sức mạnh của Trung quốc mà vẫn phải ra khơi làm ăn kiếm sống, thì vấn đề khó khăn hơn nhiều. Một người vợ than thở là ở ngoài đó, chẳng có ai bảo vệ cả.
Lấn lướt
Tưởng cũng cần nhắc lại là Việt Nam và Trung quốc ký hiệp định phân định vịnh bắc bộ hồi cuối năm 2000. Sau nhiều phiên bàn thảo, hai bên đã thiết lập một vùng đánh cá chung với phạm vi và cơ chế quản lý riêng.
Tuy nhiên, lực lượng của Trung Quốc kể cả lực lượng quân sự lẫn lực lượng đánh bắt cá đều vượt trội hơn Việt Nam rất xa, nên đã xẩy ra nhiều tình huống đáng tiếc cho phía Việt Nam.
Hồi đầu năm 2005, đã xẩy ra vụ chín ngư dân ở tỉnh Thanh Hoá bị tàu hải quân Trung Quốc bắn chết khi họ đang làm nghề trong vịnh Bắc Bộ, một số khác bị thương và ngư cụ bị tịch thu.
Thật khó xác định là khu vực họ đang làm nghề là thuộc vùng đánh cá chung, hay thuộc lãnh hải của Việt Nam hay của Trung quốc. Một ngư dân nói với biên tập viên Gia Minh như sau:
“Phía Trung Quốc sang đánh trộm của mình thì được chứ mình thì không sang bên họ được vì trang thiết bị của họ hơn hẳn ta.”
Không chỉ gặp khó khăn khi đánh bắt cá trong vùng được gọi là đánh cá chung, ngay đối với vùng biển mà Việt Nam coi là thuộc lãnh hải của mình, nhưng Trung Quốc cũng tuyên bố như vậy, tức là có tranh chấp, thì phía Bắc Kinh sử dụng ngay sức mạnh hải quân để thực hiện điều mà họ tuyên bố.
Cụ thể là hồi giữa tháng năm, họ ra lệnh cấm đánh bắt cá trong một khu vực lãnh hải lớn tại biển Đông cho đến đầu tháng tám. Đó lại chính là thời gian thuận lợi nhất cho ngư dân Việt Nam.
Người phát ngôn bộ ngoại giao Việt Nam có lên tiếng yêu cầu Trung Quốc không cấm đoán như thế, nhưng phía Bắc Kinh trả lời rằng đó là “quyền không thể tranh cãi” của họ.
Mười năm trước, Trung Quốc từng ra lệnh cấm đánh bắt cá trong một vùng lãnh hải tranh chấp chủ quyền với Philippines. Khi đó, bộ trưởng quốc phòng Phi là ông Orlando Mercado đã tuyên bố lệnh ấy hoàn toàn không có hiệu lực với ngư dân Phi vì họ đang làm nghề trong lãnh thổ Phi.
Bị lấn lướt trên biển Đông, Hà Nội vẫn thắt chặt thêm quan hệ với Bắc Kinh Trong bối cảnh Việt Nam đang muốn đưa quan hệ với Trung Quốc ''vào chiều sâu, hiệu quả và bền vững", liệu Hà Nội có dám đụng đến phần lãnh thổ mà Bắc Kinh tự quy định ở biển Đông hay không
Tuy ông Đới Bỉnh Quốc chỉ là một Uỷ viên trung ương Đảng, Uỷ viên Quốc vụ viện của Trung Quốc, thế nhưng trong hai ngày 19 và 20.03.2009, ông đã lần lượt được được cả ba lãnh đạo cao cấp nhất của Việt Nam là tổng bí thư Nông Đức Mạnh, chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết và thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiếp đón như một vị nguyên thủ quốc gia.
Chỉ một chi tiết này đủ cho thấy là Hà Nội đang ngày càng thắt chặt quan hệ với ''đồng chí'' Bắc Kinh mặc dù Việt Nam ngày càng bị Trung Quốc lấn lướt trên vấn đề chủ quyền biển Đông.
Việc tăng cường quan hệ song phương Việt Nam còn được thể hiện qua việc bưu điện của hai nước hôm thứ năm vừa qua đã ký kết một nghị định thư về việc thiết lập đường dây nóng, tức là đường dây điện thoại bảo mật giữa các lãnh đạo cấp cao.
Cuối năm ngoái, Việt Nam và Trung Quốc cũng vừa hoàn thành việc phân giới cắm mốc trên đất liền. Hôm thứ năm (19.03.09), hai bên đã bày tỏ quyết tâm giải quyết vấn đề tranh chấp chủ quyền trên vùng biển ĐôngThế nhưng, vụ đụng độ giữa tàu Trung Quốc với tàu của Hoa Kỳ ngày 8 tháng 3 vừa qua cho thấy là hơn bao giờ hết, Trung Quốc hành xử như là sở hữu chủ của toàn bộ vùng biển Đông.
Hôm thứ năm, đúng vào ngày mà ông Đới Bỉnh Quốc đến thăm Việt Nam, báo chí Trung Quốc loan tin là nước này sẽ tăng cường tuần tra chung quanh hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Cụ thể, Trung Quốc sẽ chuyển những chiến hạm đã hết hạn sử dụng của hải quân thành các tàu tuần tra, trước điều mà Bắc Kinh gọi là tình trạng ''đánh cá lậu gia tăng'' và những đòi hỏi chủ quyền '' vô căn cứ ''. Trước đó, Bắc Kinh đã phái một tàu tuần dương lớn nhất và hiện đại nhất, mang tên Ngư Chính 311 đến khu vực Hoàng Sa - Trường Sa.
Phản ứng về sự kiện này, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Lê Dũng chỉ tuyên bố là '' Việt Nam quan tâm và sẽ theo dõi sát'' hoạt động của tàu này. Hà Nội cũng đã phản ứng không lấy gì là mạnh mẽ, khi Bắc Kinh trước đó mấy ngày cho phép một công ty du lịch của nước này tổ chức các tuyến du lịch đến quần đảo Hoàng Sa.
Trước những hành động lấn lướt của Trung Quốc, ngày càng có nhiều người kêu gọi đưa vấn đề tranh chấp chủ quyền biển Đông ra quốc tế, để tranh thủ sự ủng hộ của các nước khác.
Nhưng muốn như thế thì phải làm sao phổ biến cho thế giới biết sự thật lịch sử về chủ quyền của Việt Nam trên hai quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa. Thế mà, ngay cả ở Việt Nam, không phải ai cũng biết về những sự thật lịch sử đó. Cho đến gần đây, chỉ có một vài học giả ở Việt Nam quan tâm nghiên cứu đến biển Đông, một chủ đề mà trong một thời gian dài vẫn bị coi là nhạy cảm. Mãi đến ngày 17.03.09 mới có một hội thảo đầu tiên tầm cỡ quốc gia về tranh chấp biển Đông được tổ chức tại Hà Nội.
Về mặt công pháp quốc tế, Việt Nam cũng đang có nguy cơ bị yếu thế, bởi vì từ đây đến ngày 13.05.09 tới đây, các nước đã phê chuẩn Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển, trong đó có Việt Nam, phải đăng ký thềm lục điạ mở rộng.
Nếu quá hạn này mà không đăng ký thì Việt Nam có thể sẽ bị mất tất cả nguồn tài nguyên trong thềm lục điạ bên ngoài 200 hải lý. Nhưng nếu Việt Nam đăng ký, thềm lục địa mở rộng này sẽ lấn sang đường ranh giới, gọi là ranh giới lưỡi bò, mà Trung Quốc đã tự quy định trên biển Đông.
Câu hỏi đặt ra bây giờ là trong bối cảnh mà Việt Nam đang muốn đưa quan hệ với Trung Quốc '' vào chiều sâu, hiệu quả và bền vững '', liệu Hà Nội có dám đụng đến phần lãnh thổ đó hay không

Category:



place comments:
add your comment in English


Edited: 4 months ago Languages: en