HỒ CHÍ MINH CÓ YÊU VỢ CON MÌNH KHÔNG NHỈ ?
Hồ chí minh bôn ba tứ xứ Đi thả dê vợ nọ, bồ kia Lúc về già ôm ấp cô Xuân Đã sinh con Ng Tất Trung hà nội Cô Xuân xin hợp thức hóa vợ con Nó không chịu vì muốn dân thờ nó Là lãnh tụ đáng kính độc thân Xin như thế nên cô Xuân phải chết Bị đập đầu trong bí sử thâm cung Đứa con rơi làm con nuôi người khác Để bác hồ làm cha dân tộc việt Để dân ngu tôn thờ thằng ác đểu
Ôi ! cái thằng hồ chí minh như thế ! Có thiết gì tình thân ruột thịt Gia đình nó _ Nó có yêu không nhỉ ? Mà dám nói bác thương con cháu ? Dám bảo nó thương nước thương dân ? Hồ chí minh : ĐÚNG LÀ THẰNG BẠC ÁC & & &
Bằng BÚA LIỀM , BÁC HỒ YÊU NHÂN DÂN NHƯ THẾ NÀO ?
Dạy con từ thuở lên ba : hát xê em đó (HCM) là Hồ Chó Minh * * * Hồ chí minh : giống loài chó đẻ Cõng mÁC LÊNin tay búa tay Liềm Tay vung búa đuổi tây đánh mỹ Còn tay Liềm quặp cổ dạy dân: Nhìn vào nhau đấu tranh giai cấp Con chỉ mặt tố cha địa chủ Vợ tố chồng là thứ ác ôn Còn đâu nữa luân lý cha ông Còn đâu nữa gia đình tương trợ Nó bêu nhục văn hóa tổ tiên Rồi vỗ ngực là cha già dân tộc Luôn hết lòng quặp cổ dạy dân * * * Chúng tô hồng cải cách ruộng đất Bằng cướp bóc, thanh trừng , đấu tố Chúng cào bằng bần cùng hóa nhân dân Và gọi đó :Thiên đàng cộng sản Chúng xua quân ăn cướp miền nam Mà bịp lừa gọi là đi giải phóng ( Trong khi chính đồng bào miền bắc cần được giải phóng ) Bao triệu người vùi thây chiến địa Cho chủ nghĩa phi nhân lừa dối * * * Con 3 tuồi nhưng mai này sẽ lớn Biết hiểu nhiều rồi sẽ thứ tha Nhưng con ơi đừng bao giờ quên nhé ! Cái búa Liềm ác quỷ mÁC LÊNin Thấm đậm mùi tanh của máu xương Vẫn còn đó trên sao vàng cờ đỏ * * * LÁ CỜ Đỏ NÊN CHO NÓ Đổ DỰNG LẠI CỜ THỐNG NHẤT LÒNG DÂN ^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
HANG PẮC BÓ : -------------- Hang Pắc Bó hóa thành hang ác thú Bác Hồ già hóa thành Bác Hồ Ly Đôi dép lốp nặng bằng trăm đôi dép sắt Bộ ka ki vàng, vàng như mắt dân đen! Quỷ quái Đê hèn Lừa đảo Gia tài tra khảo cướp trơn tay! Từ buổi Quỷ Vương hơn hở mặt mày Đứng trước Đảng kỳ trịnh trọng Đọc lời khai mạc thủa hoang sơ Tụ tập đảng viên đại hội dưới cờ Nguyện đem cuộc đời hơi thở Đạp bằng, phá vỡ Ngàn năm văn hiến ông cha >>>>>>>>>>>>>>>
& & & Hcm :Thằng PHÁ NƯỚC THEO CÁCH CỰC KỲ THÂM HIỂM
Người việt mình thường nói lúc lâm chung : " Sắp gặp lại người thân quá cố Gặp ông bà cha mẹ tổ tiên " Lời nói đó nặng tình nhân nghĩa * * * Hồ chí minh thứ nòi mất gốc Nên ăn nói theo phường vô đạo Trong di chúc dặn dò khi chết Bác chỉ mong gặp mÁC LÊNin Không hề nói gặp lại mẹ cha Hoặc các đấng tiền nhân tổ quốc Ai dám bảo nó là yêu nước ? Nhớ cội nguồn gốc gác tổ tiên Để lúc mất mong còn gặp mặt Hồ chí minh : ĐÚNG LÀ CON CHÓ DẠI DÂNG NƯỚC NHÀ cho QUỶ mÁC LÊNin Nó PHÁ NƯỚC sao bảo là CỨU NƯỚC ! ? * * * * * * Kiếp con người có cảm xúc tha nhân Yêu gia đình ,yêu đồng bào ,tổ quốc Riêng Hồ chó giống loài vong bản Nó tràn đầy cảm xúc tam vô : Vô nhân tính ,vô gia đình ,vô tổ quốc Hồ chí minh : ĐÚNG LÀ TÊN ÁC QUỶ Đồng bào mình bị bịt mắt nên ngu Nó dắt dân như dắt người mù Ai chống đối nó dùng liềm ngoéo cổ Nó trị dân bằng búa liềm cộng sản + + + + + + Điều đã nêu đúng là sự thật Những chứng minh nhân chứng còn đây Mong dân mình hiểu rõ trắng đen Để dứt khoát trở về lòng dân tộc Khi sự thật phơi bày ánh sáng Mong dân mình phân biệt chính tà Đưa nước mình hội nhập văn minh Tiễn cộng sản về bên kia thế giới Hỡi đồng bào hãy tìm ánh sáng Tìm sự thật nó dấu bấy lâu Hãy vất đi bức màn thần thánh Hiện ngay thằng hồ chí minh ÁC QUỶ
Hỡi đồng bào đồng tâm hiệp lực Hất bổ nhào bọn cộng sản vong nô |
Không có tài liệu nào nói ông Hồ đích thân cầm vũ khí giết ai. Cũng không thấy có tài liệu chính thực nào ghi ông ra lệnh hành quyết đích danh người nào. Nhưng chính ông với tư cách chủ tịch nước đã ký các sắc lệnh 149/SL và 151/SL và chính thức ban hành ngày 19/12/1953 cho tiến hành chiến dịch cải cách ruộng đất với những cuộc đấu tố long trời lở đất, khiến hàng chục vạn người bị hành quyết tại chỗ, sau khi bị toà án nhân dân – một thứ luật rừng dã man, chưa từng thấy trong lịch sử – quyết định những ai phải chết. Cũng trong cải cách ruộng đất, hàng chục vạn người khác bị cô lập, không có phương tiện sinh sống bị chết dần chết mòn. Những nhà viết sử chân chính như Hoàng Văn Chí và cả tổng thống Mỹ Richard Nixon ước lượng có nửa triệu người chết và chính Võ Nguyên Giáp cũng khẳng định có 2 vạn người bị giết oan. Oan theo họ Võ là những đảng viên có công với cách mạng. Còn oan ngoài đảng thì bao nhiêu, ông ta không nói.
Ban ra một sắc lệnh để nửa triệu người bị giết là một tội ác cực kỳ nghiêm trọng. Nhưng nếu đi vào chi tiết, thì vụ hành quyết đầu tiên trong cải cách ruộng đất nhắm vào bà Nguyễn Thị Năm, tục gọi bà Cát Thanh Long, từng là ân nhân của các cán bộ cao cấp nhất của đảng, có hai con đi bộ đội kháng chiến còn cho thấy lòng dạ ông Hồ tàn ác đến mức nào. Là chủ tịch nước, chủ tịch đảng, nắm trọn quyền hành tối cao, ông đã giả dối tuyên bố sẽ can thiệp để bà ta khỏi bị giết, nhưng cuối cùng bà này vẫn bị bắn.
Sự tàn ác của ông Hồ còn nhắm cả vào những đồng chí của ông, vào những nhà cách mạng dân tộc phi cộng sản không kể xiết.
Chỉ cần nêu một việc ông ta để đàn em là Trần Quốc Hoàn, bộ trưởng An Ninh hãm hiếp rồi thủ tiêu cô Nông Thị Xuân, đã có con với ông, coi như vợ chưa cưới, lén lút, chỉ vì cô này xin ông cho công khai hóa cuộc hôn nhân vụng trộm.
Con người không nương tay giết nửa triệu dân, nhẫn tâm giết người đầu gối tay ấp của mình, dù đã có với mình một đứa con (nay hãy còn sống tại Hà nội, mang tên Vũ Tất Trung. Vũ là họ của bố nuôi, Vũ Kỳ bí thư của ông Hồ. Nhưng trước đó ông đã đặt tên con là Nguyễn Tất Trung, chữ gắn chặt với chữ Thành là tên khai sinh của ông.) mà lại được CS tuyên truyền là người có lòng nhân ái, khoan hoà không hiếu chiến?
ĐẠO ĐỨC GIẢ :
Như vậy chẳng phải là cực kỳ đạo đức giả sao? Cho đến nay chuyện ông Hồ có nhiều vợ, nhiều người tình không còn là điều bí mật nữa. Ngoài trường hợp bi thảm của cô Xuân này ra, còn những Nguyễn Thị Minh Khai, Đỗ thị Lạc, Tăng Tuyết Minh, Tuyết Cần, Li Sam, Brierre, Vera Vasilieva v.v... đã đi vào đời ông Hồ. Đó là chưa kể những “người đàn bà sa đọa” ở Liên Xô như một cựu đồng chí của ông là Manabendra N. Roy một đảng viên Ấn Cộng đã tiết lộ, hay ở Pháp ở Anh là những nơi vấn đề mua dâm không khó khăn gì. Việc quan hệ trai gái ngoài hôn nhân, hay chuyện tình cảm kín đáo chẳng đáng lấy làm quan trọng, như Bùi Tín hay William Duiker đã viết về những chuyện lăng nhăng của ông Hồ. Nhất là khi họ nêu vấn đề này thì đang xảy ra chuyện lăng nhăng của những vị tai to mặt lớn nhất của Mỹ (T.T. Bill Clinton) và của Pháp (T.T. Francois Mitterand).
Nhưng cái quan trọng, cái đáng nói là trong khi xảy ra những chuyện lăng nhăng đó, thì ông và đảng CS của ông luôn luôn giấu nhẹm đi để đề cao ông là người hết lòng vì dân đến nỗi đã hy sinh mọi tình cảm riêng tư và hạnh phúc gia đình cho đất nước. Thậm chí còn ca tụng ông như bậc thánh sống. Đấy là sự giả dối, là sự đạo đức gỉa vĩ đại.
Tưởng không cần phải nhắc lại chuyện ông thường có hai bao thuốc lá trong túi. Khi có người khác thì ông hút thuốc nội, còn khi vắng thì ông hút thuốc ngọai. Cũng khỏi cần nói đến chuyện ông không ở dinh sẵn có dành cho một nguyên thủ quốc gia, mà lại bắt phải làm thêm một ngôi nhà gỗ bên cạnh làm phủ chủ tịch, khiến cho những quốc khách đến thăm phải ngượng ngùng trước cảnh giả tạo khôi hài. Những ví dụ về sự đạo đức giả của ông Hồ thì kể ra không hết.
Nhưng không thể không nói đến chuyện ông viết sách (dưới bút hiệu Trần Dân Tiên) tự đề cao là “cha già dân tộc”, nhưng lại khen mình là vô cùng khiêm tốn vân vân. Chuyện này ông đã cố giấu cho đến khi chết. Ông còn chỉ đạo đàn em không được tiết lộ. Nhưng sau khi đã chiếm được cả nước, biết không còn gì phải sợ nữa, đảng CS mới thú nhận Trần Dân Tiên đích thị là bút danh của “bác”. Một con người gian trá, xảo quyệt, tàn ác, lại mang bộ mặt giả nhân giả nghĩa, tự đề cao mình là nhân ái, ôn nhu, là “Cha già dân tộc”, như vậy có đáng cho dân Sài Gòn nhận làm ân nhân của mình không? Không một kẻ nào, dù là gì gì đi nữa cũng không bao giờ được làm "Cha" một dân tộc! Không! Dân tộc là vĩnh viễn, cao quý, là trên hết, là tối thượng. Một cá nhân, thậm chí có vĩ đại bao nhiêu đi nữa thì cũng chỉ là một thành phần bé nhỏ của dân tộc. Huống hồ là hồ chí minh như chúng ta đã biết! Đây là một sự nhục nhã, tủi hổ.
Kết luận, đã 30 năm rồi, hồ chí minh là nỗi hổ thẹn của Sài Gòn, của cả dân tộc với hàng ngàn năm văn hiến. Đã đến lúc dân Sài Gòn ngẩng cao đầu hất nhào cái nhãn hiệu hồ chí minh đó đi, để mở mắt cho toàn dân và cả thế giới thấy rõ cội nguốn tai họa của dân tộc chính là xuất phát từ một con người gian trá, xảo quyệt, tàn ác và đại giả hình đó.
ĐÃ ĐẾN LÚC ĐỒNG BÀO NGẨNG CAO ĐẦU HẤT NHÀO CÁI NHÃN HIỆU hồ chí minh ĐẠI ÁC ĐÓ ĐI. ------------------------------------------------------------------------------------------------------ Theo Đàn Chim Việt - Minh Võ - 28-06-2006 |