Những nàng Kiều nước Việt
Huy Phương
“Dặm dài nước thẳm non xa,
Biết đâu thân phận con ra thế này!”
(Truyện Kiều-Nguyễn Du)
Những nàng Kiều nước Việt ngày nay không phải bán mình để chuộc cha mà bán mình vì những hậu quả cả một chế độ để lại trên đôi vai gánh chịu nhọc nhằn của cả một dân tộc. Vì sao phải bán thân ra đi? Một gia đình nghèo khổ, người cha đã bỏ đi biệt mù, người mẹ chân yếu tay mềm, làm bánh bông lan hay cầm xấp vé số trên tay ra chợ, hằng ngày không đủ tiền mua gạo, mua áo cho con và nuôi con ăn học. Con đường cùng là đứa con gái lớn phải bỏ nước ra đi để tìm con đường sống trong con đường tăm tối, lầm than vô định. Vốn liếng của gia đình chỉ còn trông cậy vào tấm thân của đứa con gái, thời buổi này, có đứa con gái trong nhà, cũng có thể ngửa tay đi vay món nợ để “mai mốt qua bên đó, nó làm trả nợ lại!”
Ðứa con gái Việt Nam vị thành niên mới mười bốn tuổi, trước cuộc sống khốn cùng, ngặt nghèo muốn bán thân mình để đem chút lợi nhuận về đền đáp công ơn cha mẹ, phải làm giấy tờ giả khai thêm tuổi. Những thiếu phụ trôi giạt đến xứ người với lòng chân thật mong đem sức mình ra đổi lấy bát cơm no, đã bị cả một hệ thống chằng chịt từ trong nước ra ngoài bóc lột đến tận cùng xương tủy, kể cả dày vò thân xác họ. Những người ngoại quốc khác tiếng nói không có chút tình người đã đành, nhưng bọn cường quyền trong nước chính là những kẻ đồng lõa xô đẩy dân đen tới những con đường cụt, vô vọng. Ðã bao nhiêu người làm giàu qua những chuyến buôn người đang cười hí hửng vì hãnh diện lừa bịp xô đẩy được nhiều người, người ra đi càng nhiều, lợi nhuận càng cao. Bọn lái buôn chính quy và đồng lõa giương nanh vuốt cào xé nỗi đau của con người, hả hê trên rượu thịt, giàu sang và phủi tay không một chút tình người.
Thà như những tên da trắng thuộc địa săn bắt dân da đen Châu Phi, lùa xuống tàu để chở qua bán trên đất Hoa Kỳ trong thời kỳ nô lệ, không bạn ơi, ở đây hàng hàng lớp lớp người ta tình nguyện bỏ xóm bỏ làng, bỏ vợ bỏ chồng, bỏ bầy con thơ dại để tự nguyện làm nô lệ, người nô lệ Việt Nam. Trịnh Công Sơn ơi! Anh không còn sống để xem những “người nô lệ da vàng” hôm nay của chúng ta còn tệ hại hơn cả những thời nô lệ giặc Tàu giặc Tây như anh đã từng than khóc một thời cho dân tộc chúng ta.
Bây giờ đây đau mà không dám la, khổ mà vẫn phải cười, như nụ cười của chàng nông dân Johann Moritz trong “Giờ Thứ Hai Mươi Lăm” của Virgil Gheorghiu trên sân ga tỉnh lẻ. Người con gái thì lỡ bước, xót xa, khổ đau mà không dám hé môi nói lấy một lời để cho yên lòng cha mẹ, như nàng Kiều chỉ biết thở than: “Biết đâu thân phận con ra thế này”. Người thanh niên cơm không đủ no, gượng sống cho qua ngày vì nghĩ đến vợ con đang còn trông ngóng ở quê nhà, giấu kín tất cả buồn phiền, tất bật, nhận lấy khổ đau khép kín một mình. Cho nên buồn mà phải cười, đói mà phải chịu, lỡ bước ra đi rồi đành khóc hận.
Những gì mà người dân sản xuất không chỉ những nuôi đủ sống mà còn làm giàu cho giai cấp thống trị, còn dân đen muốn no ấm thì phải tự sản xuất lấy mình. Những người thanh niên trai trẻ vay một món nợ lớn để ra đi, mong kiếm được đồng lãi để đem về nuôi vợ con, nhưng bị lừa đảo, thân nô lệ không biết ngày nào mới thoát ra được. Những đứa con gái ruộng đồng, thoát cảnh nghèo đói triền miên bằng cách ra đi tới một phương trời xa lạ, ngôn ngữ bất đồng, tủi nhục kiếm đồng tiền bằng những con đường ở đợ hay bị lừa làm vợ một kẻ tật nguyền mà trước đó họ không hề nghĩ tới. Con đường trước mặt mịt mù mà vô định, con đường trở lại bị chắn lối vì những món nợ đã vay không bao giờ trả nổi!
Những nàng Kiều của nước Việt tôi ơi! Nàng Kiều trước khi thất thân với phường vô lại có còn được một lời thề nguyền, một chút tình yêu. Những nàng Kiều hôm nay chưa bao giờ có nệm ấm chăn êm, chưa có được một lời tỏ tình hay một mối tình để mang theo, hầu xoa dịu nỗi đau của riêng mình. Hãy nghe một cô gái nói: “Ðời em chưa hề nhận của ai một cánh hoa, dù là một cánh hoa dại”, những cô gái này bị đẩy vào đời quá sớm như con chim mới lớn đứng bên bờ tổ đã bị gió bão dập vùi.
Nàng Kiều của Nguyễn Du khởi đầu mười lăm năm lưu lạc chỉ có một Mã Giám Sinh và một Tú Bà, còn những nàng Kiều nước Việt chưa ra khỏi nhà đã có hàng chục Mã Giám Sinh và Tú Bà lấp ló ngoài cửa, đó là bọn trung gian, môi giới, cho vay cắt cổ và chính quyền bao che, ăn chia trên thân xác gầy còm của những thiếu nữ Việt Nam.
Từ nghìn xưa đến nay, kể cả những thời kỳ đất nước bị dày xéo vì ngoại xâm, danh dự người phụ nữ Việt Nam cũng chưa bao giờ tệ hại như hôm nay. Con người trong cuộc đã cảm thấy khổ đau tận cùng bởi cơn sóng số mệnh tai ương vùi dập, con người ngoài cuộc cảm thấy bất lực vì nỗi đau quá lớn của bà con ruột thịt, đồng bào, đồng loại đang vùng vẫy kêu la mà không làm gì được.
Khi con người ta không còn xúc động với nỗi khổ đau của đồng loại thì có khác chi loài cầm thú! Tôi xin cám ơn những người làm phim “Người Việt trên xứ Ðài”.v |