Bài học đầu tiên cho đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam
Nguyễn Vĩnh Long
Cứ đọc 4 tờ báo lớn xuất bản ở Sài Gòn (SG) và Hà Nội (Hà Nội Mới, Sài Gòn Giải Phóng (SGGP), Tuổi Trẻ, và Thanh Niên) mỗi ngày thì có thể thấy được là tình trạng ăn cắp, móc ngoặc, tham ô, hối lộ, chèn ép dân chúng, tệ nạn đủ loại từ thuốc lắc cho đến ma túy xảy ra trong mọi ngành, mọi cấp, và dính đến mọi cỡ cán bộ đảng cộng sản Việt Nam (CSVN).
Mới đây nhất là vụ gian lận thầu điện kế gia dụng để ăn cắp 220 tỉ VN (khoảng 14 triệu đô la Mỹ, theo báo SGGP) của Lê Minh Hoàng và các cán bộ cấp dưới. Hoàng là thành ủy viên đảng CSVN của Sài Gòn, đại biểu quốc hội của VN, lãnh đạo ngành điện lực thành phố. Dưới Hoàng là một loạt cán bộ cao cấp khác như Hoành, Thiều, Điền, …
Câu hỏi đặt ra là tại sao xã hội VN bây giờ lại có thể tệ như vậy? Nhớ lại năm 1973, tức là 32 năm trước, ở SG, khi ngồi xe công từ phi trường Tân Sơn Nhất về cơ quan cùng với ông sếp ngành đại học của tôi và một khách người Singapore, vị khách này rút ra hai cây thuốc lá Dunhill để tặng ông sếp tôi và tôi, mỗi người một cây, để làm quen. Tôi thì nhã nhặn không nhận, ông sếp tôi thì cám ơn rất lễ độ nhưng ra mặt nghiêm và sau đó ông ném cây thuốc lá qua cửa xe xuống lề đường rồi nói với ông bạn nước ngoài: xin lỗi, tôi được dạy từ nhỏ không có thói quen nhận quà từ khách. Ông khách sụ mặt xuống nhưng sau đó xin lỗi. Ông sếp tôi làm hơi quá đáng nhưng hiểu được: lòng tự trọng của ông bị xúc phạm.
Chúng tôi đã được học những điều như vậy ở đâu từ lúc nhỏ, trong gia đình, đoàn thể, trên học đường hoặc ngoài xã hội. Bây giờ, năm 2005, dân ngoại quốc tới SG mà cho cán bộ nhà nước quà như vậy họ phản ứng rất khác. Chưa kịp cho đã bị đòi ngay từ phi trường. Thiệt là thô bỉ và nhục hết sức. Đừng nói gì “quà” cỡ 200 tỉ đồng của các cán bộ điện lực như Hoàng và Hoành, chỉ cần vài triệu đồng VN nhỏ nhoi thôi, các thư ký tòa án và thẩm phán đã chịu cam lòng đổi trắng thay đen rồi. Chỉ cần vài triệu đồng VN là một quan công an cấp tá (đảng viên cỡ bự mới lên tá đựợc chớ) sẽ bao che cho những gã du đãng, ma cô lộng hành suốt mấy năm trời. (Xin đọc báo mấy tháng qua về chuyện các thư ký tòa án ở SG và chuyện ông trung tá công an tên Loan với tay du đãng Hai Chi buôn gỗ lậu ở Phan Thiết thì biết là tôi không dựng chuyện để nói cho có). Các vị quan tòa và công an này đều là đảng viên CS hết, có thể là ở trong cấp ủy nữa. Hình như đối với cán bộ CS và những người sắp sửa theo CS thì chuyện từ chối món lợi (dù nhỏ dù lớn, chánh đáng hay bất chánh) đều là ngu dại. Hình như đảng CS dạy đảng viên là lột được ai thì cứ lột? Vậy thì phải hiểu và giải thích làm sao sự khác biệt này? Ta đặt câu hỏi là tại sao một đảng chính trị mà tuyển chọn phần lớn đảng viên đều là những người sống hèn kém và không có lòng tự trọng như vậy dù những đảng viên đang có chức vị và ăn lương? Tại sao một đảng mà đảng viên nào, từ anh nhỏ như anh thanh tra giao thông đứng bến cho đến anh lớn cỡ thứ trưởng (như Mai Văn Dậu, Bùi Quốc Huy) hay hơn nữa cũng đều có tính tham lam ăn cắp và nhận hối lộ mà không hề biết đến lòng tự trọng và nhân cách là gì. Hay là các đảng viên tốt đã chết hết trong chiến tranh rồi, chỉ còn lại loại thứ phẩm và phế phẩm thôi?
Những người lãnh đạo Đảng CSVN các cấp đổ lỗi là tại cán bộ không chịu tu dưỡng rèn luyện, không làm tốt khâu phê bình và tự phê bình (?). Có người đổ lỗi cho cơ chế (cơ chế gì thì không nói). Người thì nói tại nghèo quá. Ông sếp tôi ngồi trên xe công ngày xưa (với tôi và người khách Singapore) cũng nghèo. Cơ chế xã hội trước đây của miền Nam cũng chưa thể gọi là hay và hoàn hảo như người ta ca tụng xã hội chủ nghĩa bây giờ. Ông sếp tôi cũng không cần học tập chính trị, tu dưỡng và rèn luyện mỗi ngày, ông không cần phê bình ai cũng chẳng cần tự phê bình. Ông chỉ cần có cái lòng tự trọng cao như núi.
Vì thế, tôi đề nghị là bài học đầu tiên đảng CSVN nên dạy cho các đảng viên của họ là: hãy có lòng tự trọng. Bài học phê bình và tự phê bình xin dạy sau. Còn nếu không hiểu lòng tự trọng là gì hay không thích, thì đừng huênh hoang nữa, cứ nhận đại là đảng "không cần tự trọng", coi ai làm gì được mình. Ít ra cũng là thứ "dám làm dám chịu". Cái tính quân tử mà bọn du đãng, bụi đời vẫn hay áp dụng!
Sài Gòn 8/2005
|