Là một đảng viên ĐCSVN, là người không theo tôn giáo nào. Tôi làm việc tại Hà Nội. Mấy ngày gần đây tôi theo dõi thông tin về vụ Tòa Khâm sứ và Thái Hà. Tôi có cơ hội đọc được nhiều nguồn thông tin để đối chứng và hiểu được bản chất của sự việc. Tôi sự sự thấy sốc và buồn khi hầu hết các báo lớn của Nhà nước đều trích dẫn một cách cố ý xuyên tạc câu nói này. Thế nhưng vấn đề nguy hiểm nhất hiện nay là trong khi hàng loạt cơ quan báo chí đều nhất loạt kết tội TGM thì việc phản bác lại luồng thông tin đó từ Giáo phận HN, TGM Ngô Quang Kiệt và Cộng đồng giáo dân lại có vẻ chưa đủ liều lượng thông tin. Tình thế vô cùng bất lợi trên phương diện thông tin, vì: - nhà nước nắm một hệ thống hùng hậu cơ quan thông tin đại chúng - đa số người dân không có điều kiện được tiếp cận thông tin đa chiều. Họ chỉ đọc, xem và nghe thông tin từ nhà nước và điều đau buồn là đa số người dân Việt Nam không ít thì nhiều đều có sự không thiên cảm với người Công giáo do không có điều kiện tiếp xúc và bị hệ thống tuyên truyền nhà nước nhồi sọ liên tục hàng mấy chục năm về những điều xấu của người Công giáo. Cộng đồng Công giáo chỉ có mạng internet trong lúc đó chỉ có khoảng 10% tỷ lệ dân số có thể tiếp cận được internet, mà trong 10% này phần lớn là thanh niên vào chơi game, nghe nhạc, xem sex, tán gẫu. Người Công giáo trước hết là người Việt Nam, nỗi đau vì bất công mà người Công giáo gánh chịu là nổi đau của người Việt Nam. Nhưng hiện nay, có một khoảng cách được tạo ra giữa nỗi đau đó với nỗi đau chung của người dân Việt Nam. Cơ quan thông tin nhà nước đã thành công trong việc tách riêng Cộng đồng Công giáo, tạo cảm giác những yêu sách của họ như là những yêu sách của một nhóm quyền lợi nào đó, xa rời nhân dân, liên quan mật thiết với ngoại bang. Trong lúc các nhóm xã hội khác đang gánh chịu nhiều bất công, như: nông dân, công nhân, giới trí thức, nhưng họ không thể gây tiếng vang lớn như người Công giáo vì họ không có tổ chức, không có niềm tin dẫn dắt và tập hợp. Thế mạnh của người Công giáo là có hệ thống và đức tin làm cho họ có thể tập trung cùng nhau và cùng nhau biểu lộ đòi hỏi của mình. Nhưng mặt khác thế mạnh này đồng thời là điểm nhấn mà nhà nước đang đánh vào Công giáo. Họ tạo thành dự luận để xem người Công giáo đang bị giật dây, ích kỷ, phục vụ lơi ích nước ngoài, nếu không nói là các thế lực thù địch. Phải biến những yêu sách của mình thành cuộc đấu tranh chống bất công, bảo vệ pháp quyền, đòi công lý được thực thi. Cuộc đấu tranh đó là vì lợi ích chung cả dân tộc, vì tất cả nhân dân Việt Nam, chứ không riêng gì những người Công giáo.
|